Posted in Uncategorized

[STTO] Chương 6

Lì xì năm Dê❤

Lì xì năm dê

☆, Theo dõi

Thái độ của tên nhóc khiến Lý Bách Chu không thể nắm bắt. Chuyện cho tới giờ, chỉ có tẩu vi thượng sách.

Y vốn dĩ cũng chỉ gãy xương bắp chân, khuỷu tay phải bị nứt xương, và đứt một cái xương sườn mà thôi, cũng không nghiêm trọng thậm chí miệng vết thương cũng chẳng còn. Huống hồ y xuất thân từ trường quân đội, bình thường tuy rằng mức độ thương tổn như thế này thì chưa từng có, nhưng cũng tính là thân kinh bách chiến, chút đau ấy còn không để vào mắt. Hiện giờ dưỡng thương trong phòng nhỏ này bảy ngày, y đã sớm ngồi không yên. Một lòng nghĩ đến chuyện đội bóng rổ. Người nhà cũng chưa lo đến thế.

Hôm nay, Lý Bách Chu đang cân nhắc phải mở miệng thế nào về việc rời khỏi đây thì đột nhiên, góc tường có ánh phản quang hấp dẫn chú ý của y.

Một chút nghi hoặc cùng kinh sợ bắt đầu nổi lên dưới đáy lòng.

Lý Bách Chu nhìn nhìn cái xe lăn đặt cạnh giường. Hôm qua nhóc con bảo hôm nay có việc phải đi một chút, để lại nam hộ lý kia ở bên ngoài chờ sai phái (Lý Bách Chu đến nay không thể nói với gã được một câu). Tuy nói như thế, Lý Bách Chu vẫn thật cẩn thận, thả nhẹ động tác, không muốn làm ra tiếng vang quá lớn để tránh nam hộ lý gác ngoài cửa để ý. Cố hết sức trèo qua xe lăn thì Lý Bách Chu đã muốn mệt thở hồng hộc, mồ hôi ướt đẫm. Y nhìn không chuyển mắt điểm nhỏ nơi góc tường, một bộ hận không thể trừng nó đến rớt xuống trước mặt. Y không có cách nào giống như trước linh hoạt duỗi chân mấy cái liền nhảy tới gạt nó xuống, chỉ có thể lăn xe đến góc tường nhìn.

Có điều, cho dù không thể cầm lên mà nghiên cứu, khoảng cách này cũng đủ để y thấy rõ ràng cái vật nhỏ kia là thần thánh phương nào.

Sắc mặt Lý Bách Chu chậm rãi trầm xuống.

Trong nháy mắt thông suốt, sau đó là nổi giận.

Hai tay nắm bánh xe kêu “kẽo kẹt” mà y còn chưa phát giác.

Lý Bách Chu hung tợn trừng mắt góc tường nào đó, khóe mắt muốn nứt ra.

—— cư nhiên là máy theo dõi!

Giấu kín như thế, nếu không đến gần tinh tế nghiên cứu, thực nhìn không ra.

Quả nhiên là đồ tốt.

Lý Bách Chu tức giận đến mũi thở thở phì phò, đẩy xe lăn đi tới đi lui trong phòng. Hận không thể lập tức tìm và xé nát bộ mặt tên nhóc kia ra.

Y hít vài hơi thật sâu, mới khiến tức tối trong ngực yên tĩnh trở lại.

Lý Bách Chu hiện tại xác định tên nhóc cùng với nơi này hết thảy đều không bình thường, y nên sớm nghĩ đến. Không có người thân, không có thiết bị thông tin, tuyết rõ ràng đã ngừng nhưng vẫn không thể ra cửa, dinh thự âm trầm, nhóc con hỉ nộ vô thường, nam hộ lý luôn cúi đầu, một ánh mắt cũng không dám nâng… nơi này sao có thể bình thường?

Lý Bách Chu thậm chí nghĩ đến mình không phải là bị bắt cóc, mà là xuyên qua.

Y dần dần tỉnh táo lại. Muốn tìm biện pháp ứng phó lại thúc thủ vô sách. Y ngày thường luôn giễu cợt Lý Bách Lâm là con mọt sách, cũng chỉ biết khoe chữ, hiện giờ chỉ hận không thể có được một nửa đầu óc của đối phương.

Kế sách hiện nay, chỉ có đàm phán.

Thế nhưng, khiến Lý Bách Chu trăm mối khó giải chính là, tên nhóc đó giam giữ mình có lợi gì? Vì tiền thì y không thể nào, chỉ có ân oán cá nhân thôi. Nhưng y gây thù chuốc oán với tên nhóc đó sao? Chẳng lẽ bởi vì mấy cái bánh bao năm đó?

Lý Bách Chu cảm giác mình lâm vào cuộc trinh thám nực cười.

Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến một trận tiếng bước chân dồn dập.

Cửa “oành ——” một tiếng bất ngờ bị đẩy ra.

Lý Bách Chu nhanh chóng xoay người lại.

Xuất hiện trước cửa, lại là Bộc Dương Môn vừa ra ngoài buổi sáng.

Tên nhóc dùng mấy bước liền tới trước xe lăn của Lý Bách Chu, trên mặt hiện ra thần sắc kích động.

“Mau đi cùng em, Bách Chu!”

Lý Bách Chu nhìn từ tay tên nhóc, lên cánh tay, cho đến khi thấy mặt nhóc, nhìn vào ánh mắt của nó.

Lý Bách Chu cười: “Không phải nói thương thế không tốt, không thể ra ngoài sao? Gấp gáp cái gì?”

Nhóc con nhíu mày, tựa hồ bị Lý Bách Chu nói lời kỳ quái làm bất ngờ.

“Lát nữa em sẽ giải thích với anh, hiện tại —— “

“Cả máy theo rõi? Cậu cũng muốn giải thích sao, ân?”

Đồng tử tên nhóc chợt căng thẳng, khuôn mặt nhỏ nhắn băng lạnh.

Lý Bách Chu cười: “Không giải thích sao?”

Mặt tên nhóc không chút thay đổi, chỉ nắm thật chặt tay cầm xe lăn, đầu ngón tay đều phiếm trắng: “Anh đã biết, em cũng không muốn nói thêm cái gì. Em biết hiện tại anh nhất định rất tức giận, em chờ anh hết giận sẽ nói sau.”

Nói xong, buông tay cầm xe lăn, thối lui từng bước, không nói một lời nâng tay ra hiệu.

Nam hộ lý đeo khẩu trang che kín nửa khuôn mặt theo tiếng tiến về phía trước một bước, từ trong túi áo blouse trắng lấy ra một ống tiêm trong suốt, ngoài cửa lại đi vào hai gã mặc vest đen, tóc tai chải chuốt cẩn thận.

Ba người trước sau tiến lại gần y.

Lý Bách Chu sắc mặt đại biến.

Y không ngờ tới tên nhóc này âm mưu bị vạch trần, chẳng những không hề bối rối áy náy, ngược lại còn tiếp tục giở thủ đoạn!

“Bộc Dương Môn!?” Lý Bách Chu nhìn tên nhóc mặt không chút thay đổi đứng một bên.

Lý Bách Chu giờ chỉ còn một tay một chân làm sao là đối thủ ba gã thân thể khoẻ mạnh kia, hai gã bảo tiêu mỗi người đè một bên ngăn y giãy dụa, nam hộ lý cơ hồ thực nhẹ nhàng đẩy mũi kim vào cánh tay y, ép thứ nước màu trắng ngày trong ống tiên vào cơ thể y.

“Bộc Dương Môn, cậu tiêm cho tôi cái gì?” Lý Bách Chu run rẩy lên tiếng, tinh bì lực tẫn đem tầm mắt ném tới phía tên nhóc đang từ từ tiến lại đây.

Bộc Dương Môn hai tay ôm chặt cổ Lý Bách Chu, đặt cái đầu đầy mồ hôi lạnh của y áp lên ngực mình, yêu thương vuốt ve đám tóc đen bị mồ hôi làm ướt đẫm dán trên cổ y.

“Đừng sợ, chỉ là thuốc giãn cơ và thuốc mê. Anh yên tâm, em sao có thể gây tổn thương cho anh chứ, Bách Chu, chờ anh tỉnh lại, hết thảy sẽ tốt đẹp.”

Lý Bách Chu mơ mơ màng màng nghe tên nhóc nói liên miên, lung la lung lay bị người ôm xuống thang lầu, sau đó nghe tiếng xe hơi khởi động, rồi chậm rãi ngủ.

.

.

.

2 thoughts on “[STTO] Chương 6

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s