Posted in Uncategorized

[STTO] Chương 33

☆, Rời đi

Lý Bách Lâm kéo y bất động, chỉ đành dừng lại, hắn lo lắng hỏi: “Làm sao vậy, anh? Em không phải đã nói với anh rồi sao, chúng ta đang chạy trốn mà!”

Lý Bách Chu lắc đầu: “Không đúng, cổng không phải ở hướng này.”

“Đây là cửa sau nha!” Lý Bách Lâm nói.

Lý Bách Chu thở hổn hển mấy hơi, hung hăng hất tay hắn ra. Hạ giọng phẫn nộ quát: “Con mẹ nó, đây cũng không phải cửa sau! Khi Bộc Dương Môn chuyển lão tử đến tầng hầm, lão tử tuy bị chích thuốc, nhưng vẫn biết cửa nằm ở đâu! Con mẹ nó mày rốt cuộc là ai?”

Lý Bách Lâm nghe y nói như vậy, lặng đi một chút, tiếp theo, hắn dù bận vẫn ung dung sửa sang lại quần áo do chạy loạn mà xộc xệch, nở nụ cười châm biếm.

Ở trong phòng hoàn toàn tối đen, trong ánh mắt nam nhân bắn ra hiểm quang u ám như lang sói.

“Kỳ thật không lừa cậu như vậy thì muốn dẫn cậu tới đây sẽ có chút phiền toái.”

Lý Bách Chu lui về sau từng bước, vai dựa vào tường. Vào thời kỳ hoàng kim của y, đâu dễ dàng sợ loại uy hiếp một chọi một này? Đáng tiếc chân của y hiện giờ, sở trường đá sườn địch của y căn bản là không đất dụng võ.

Y hiện tại chính là lão hổ bị rút răng!

Lý Bách Chu trong lòng thật sự là hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Toàn bộ hết thảy đều là lừa gạt. Từ khi y bị tai nạn tới nay, không có gì là thật với y!

“Mày đến tột cùng là ai?”

Bác sĩ cười cười: “Tôi không phải đã nói rồi sao? Tôi là bác sĩ Cao Kiều a, —— tôi là người của Bộc Dương phu nhân. Đóng giả em trai cậu, chỉ là vì để cậu sớm tin tưởng, không cần lãng phí thời gian mà thôi, không có ác ý.”

“Vậy sao?” Lý Bách Chu tinh thần khẩn trương cao độ, một khắc cũng không dám thả lỏng.

Tựa hồ không muốn tiếp tục giả tạo, Cao Kiều cười đến phá lệ thản nhiên: “Lúc trước đúng là phu nhân báo cảnh sát, tôi không lừa cậu. Hiện tại cũng là phu nhân sắp xếp tôi đến tìm cậu, phu nhân cảm thấy cậu thật sự không thích hợp với thiếu gia, không thể để cậu tiếp tục lưu lại nơi này. Hơn nữa chuyện này, quả thật không thể để thiếu gia biết, cho nên tôi thật sự đã cho hắn một chút thuốc ngủ. Bởi vì, hắn nhất định sẽ không nỡ, tâm can bảo bối của mình —— cứ như vậy mà chết đi!”

Lời còn chưa dứt, mặt Cao Kiều bỗng nhiên dữ tợn khủng bố. Mạnh mẽ xoay người một cái, hắn một quyền nặng nề đánh lên mặt Lý Bách Chu.

Nhưng ngoài dự liệu của hắn là, khi một quyền của hắn quét tới thái dương của Lý Bách Chu, lại bị đối phương đỡ được, không khoan nhượng áp xuống!

Lý Bách Chu cười lạnh một tiếng “Con mẹ nó”, tay phải một đấm tay trái một quyền, không lưu tình nện xuống cổ Cao Kiều.

Cao Kiều kêu thảm một tiếng, ngã lăn ra vài bước. Gọng kính vàng cũng bị đánh bay, trong miệng mũi và lỗ tai chảy ra tơ máu. Cả người lăn trên đất vô cùng chật vật.

Lý Bách Chu cũng không dễ chịu gì. Bởi vì dùng sức quá mạnh, đùi phải bị gãy của y căn bản không đỡ được sức nặng toàn thân. Y chỉ cảm thấy như lại bị đập gảy chân lần nữa, một trận đau nhức như bị tháo xương, y kêu lên một tiếng đau đớn, mồ hôi lạnh đầm đìa té lăn trên đất.

“Ha ha, ha ha, hảo, có chút ý tứ.” Cao Kiều xoa nhẹ cổ, lắc đầu, đỡ vách tường đứng dậy. Hắn thấy Lý Bách Chu một bộ dạng dậy không nổi, liền ha ha cười nói: “Nếu chân mày lành lặn, tao quả đúng là không phải đối thủ của mày. Đáng tiếc a đáng tiếc.”

Nói xong, hắn từ trong túi tiền lấy ra một lọ thuốc dạng khí, cầm ở trong tay lắc lắc.

“Xem, một lọ thuốc mê liền đủ giải quyết mày. Dù sao mày cũng chạy không được, tao cũng có thể kiếm cái gậy tới chăm sóc mày.”

Lý Bách Chu giận đến đỏ mắt!

Y cũng biết, mình quả thật chỉ có thể khoanh tay chịu chết. Y chưa từng cảm thấy mình uất ức như vậy!

Cùng lắm thì liều mạng với hắn đi!

Mắt thấy Cao Kiều từng bước tới gần, tay Lý Bách Chu siết chặt đã toàn mồ hôi lạnh.

Bộc Dương Môn tra tấn y, Bộc Dương phu nhân muốn giết y diệt khẩu. Mẹ con nhà này toàn kẻ điên!

Không có người đến. Tất cả đều là người của Bộc Dương phu nhân. Nơi này, không có ai đến cứu y!

Ngay khi Lý Bách Chu mất hết hy vọng, một thân ảnh cao lớn từ trong góc phòng tối chậm rãi hiện ra.

Bóng trăng đổi góc chiếu, bóng đen dần dần hiển lộ hình dáng.

Bóng đen giơ tay lên.

Ngay sau đó, Lý Bách Chu nghe thấy một tiếng dao đâm vào da thịt.

Cao Kiều muốn kêu to, nhưng bóng đen nhanh hơn một bước bịt kín miệng hắn. Bóng đen nhanh chóng tặng thêm mấy dao vào tim hắn.

Lý Bách Chu mở to hai mắt nhìn, không tiếng động nhìn thấy một màn này. Y kinh hãi một câu cũng nói không nên lời.

Cao Kiều cũng mở to hai mắt nhìn, khó tin nhìn chằm chằm Lý Bách Chu. Sau đó hắn chậm rãi trượt chân . Vô lực xụi lơ trên mặt đất, run rẩy vài cái, không còn động tĩnh.

Lý Bách Chu ngây dại. Một cử động cũng không dám. Y đã bao giờ chứng kiến hiện trường án mạng thế này chứ!

Y thất thần đem ánh mắt từ kẻ chết trên đất di động lên, cuối cùng tạm dừng tại thân người đứng thay thế cho Cao Kiều lúc này.

Trong bóng tối, một đôi mắt ôn nhu mang ý cười nhìn xuống Lý Bách Chu.

Nam hộ lý thở dài đối Lý Bách Chu lắc lắc đầu, tựa như đối phương là đứa nhỏ tinh nghịch. Gã cúi xuống, bàn tay to vòng qua đầu gối Lý Bách Chu, bế Lý Bách Chu lên. Sau đó đi ra ngoài.

Lý Bách Chu đã hoàn toàn bị vây trong trạng thái mất hồn. Y không phải đối thủ của Cao Kiều, lại càng không phải đối thủ của tên Câm thân hình cao lớn này. Y ngơ ngác nhìn nam hộ lý, nghĩ thầm chẳng lẽ còn có người xui xẻo hơn y nữa sao? Kỳ thật y còn có thể càng xui xẻo hơn nữa đi!

Lý Bách Chu lường trước chuyện bị bắt lại phòng giam. —— Như vậy cũng tốt, chẳng qua hết thảy đều trở lại vạch xuất phát mà thôi.

Nhưng nam hộ lý cũng không có ý đưa y về phòng. Gã mang theo ỳ, từ cửa sau biệt thự đi ra ngoài, lái xe từ trong kho hàng ra, ôm y vào xe, sau đó cũng tự ngồi lên.

Khởi động xe.

Gã chở Lý Bách Chu rời khỏi biệt thự.

.

.

.

3 thoughts on “[STTO] Chương 33

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s