Posted in Uncategorized

[PQAL] Chương 2

Thiếu niên bướng bỉnh

6 giờ. Trời chiều tà dương chiếu rọi.

Sở Dật dùng tay ấn thái dương giảm bớt choáng váng. Nhẹ nhàng hít một hơi xem như tiếp nhận sự thật, ánh mắt vừa chuyển dừng ở phòng ngủ góc trái, Tiểu Thiên!

Bước nhanh vài bước, hắn hận Lê Hạo sâu bao nhiêu, lại áy náy với Sở Thiên bấy nhiêu!

Nhẹ nhàng gõ cửa, biết sẽ không có hồi âm tạm dừng một lát liền trực tiếp đẩy cửa đi vào, tiểu nam hài bảy tuổi lẳng lặng ngồi ở mép giường, tư thế đoan chính lại hài hòa, lẳng lặng nhìn giấy nhỏ rơi rơi như đổ tuyết hồng trong quả cầu thủy tinh rơi trên mặt đất, từng tia từng tia sáng diễm lệ xuyên qua quả cầu chuyển thành ngũ sắc chiếu lên gạch men sứ trắng noãn, nó cứ nhìn như vậy, vẻ mặt chuyên chú an tĩnh, giống như nhìn cả đời cũng không biết mệt.

Sở Dật định thần, đây mới là người bản thân nên để ý nhất!

Hối hận ảo não cũng vô dụng, đã có cơ hội, vậy phải hảo hảo cho nó hạnh phúc khoái hoạt mệnh dài trăm tuổi!

Thở một hơi chuyển tới trước mặt Sở Thiên, hơi hơi xoay người muốn đối mặt với tầm mắt thiên chân của Sở Thiên, nửa ngày lại vẫn vô công, đôi thủy mâu đen láy sạch sẽ thủy chung không chịu dời lực chú ý, Sở Dật tay chân có chút cứng ngắc sửa sang chiếc áo có chút cũ kỹ của bé trai, cúi đầu giọng nói êm ái, “Tiểu Thiên, ca ca phải đi ra ngoài làm việc, Tiểu Thiên phải ngoan ngoãn ở nhà, tối ca ca sẽ trở về!”

Ánh chiều tà nhẹ nhàng dừng trên khuôn mặt tinh xảo lại tái nhợt của bé trai, hàng mi dài phủ bóng lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn, Sở Dật còn muốn nói thêm gì đó với nó, lại bị tiếng gào dưới lầu đánh gãy, bất đắc dĩ nhìn nhìn căn nhà có chút cũ kỹ, áp chế phiền táo dưới đáy lòng, Sở Dật mười sáu tuổi, còn đang đơn thuần phát sầu vì cơm áo, thở sâu sờ sờ đầu tiểu nam hài, lại lặp lại, “Tiểu Thiên ngoan ngoãn ở nhà, ca ca sẽ về ngay.”

Mặc dù biết nó không có việc gì, Sở Dật vẫn quyết định chờ bé trai trước mặt có phản ứng mới đi ra ngoài, kiên nhẫn ngồi xổm trước mặt nó, nếu muốn thay đổi cái gì, với đứa bé này, phải dùng nhiều kiên nhẫn hơn một chút!

“Sở Dật! Sở Dật!”

Tiếng kêu dưới lầu càng lúc càng lớn cho thấy đã chờ hết kiên nhẫn, rất có tư thế còn không ai trả lời sẽ trực tiếp xông lên!

Bé trai ngồi mép giường đầu ngón tay hơi hơi giật giật, Sở Dật nhẹ nhàng thở ra, biết nó kỳ thật đã nghe lọt, sờ sờ đầu nam hài, nhẹ nhàng đóng cửa phòng ngủ, nhìn quanh một vòng ngôi nhà xa lạ lại quen thuộc, vẫn theo lệ thường kiểm tra nước điện khí than, hết thảy không có gì khác thường mới đóng cửa đi xuống lầu…

Lan can rụng nước sơn đang rỉ sắt, xuống hết thang lầu cũ kỹ han rỉ, Sở Dật đi rất chậm, cố gắng thích ứng cảm giác vừa quen vừa lạ trong lòng, khu phòng nhỏ này cũ lại không sửa, mười năm sau bị dỡ bỏ xây mới thành bộ dạng gì hắn đều rành mạch.

Cách cửa tiểu khu cửa không xa là một người trẻ tuổi ăn mặc thoải mái, đại khái một thước bảy, khuôn mặt thanh tú sạch sẽ, tóc dài bị thổi tung dán trên trán, hai tay cắm trong túi quần đi qua đi lại, thường thường nhìn qua bên này, Lưu Nghĩa!

Đoạn trí nhớ hơn mười năm, Sở Dật áp xuống cảm giác xa lạ, nghĩ tới phản ứng Sở Dật mười sáu tuổi nên có, bước nhanh qua cười cười, “Lưu Nghĩa, chờ sốt ruột? Ngại quá, trong nhà có chuyện mới trì hoãn, chúng ta đi nhanh đi!”

Lưu Nghĩa nghe tiếng đầu tiên là vui vẻ, gặp người tới chính là người mình đợi liền oán giận, “Lại là đệ đệ ngốc kia của ngươi đi? Thật là! Nhìn không giống ngốc tử, thực tế lại là ngốc tử!”

Cảm giác không thoải mái trong lòng ngày càng mạnh, Sở Dật cước bộ cứng đờ, khóe môi tươi cười nói, “Đi thôi, muộn chút nữa quản lí tức giận thì sẽ trừ lương đó!”

Lưu Nghĩa nghe vậy lực chú ý liền chuyển đến việc bản thân quan tâm, trong thanh âm đều dâng trào ý chí chiến đấu cùng hơi thở tuổi trẻ, “Ha, hôm nay là cuối tuần, nhất định có thể gặp được khách nhân hào phóng, vận khí tốt chút một ngày có thể kiếm được tiền công một tháng, ta có thể đủ tiền mua xe điện.”

Lưu Nghĩa càng nói càng cao hứng, bỏ qua đồng bạn thần sắc như thường đi bên cạnh, nhìn lại làm cho người ta khó chịu, hạ giọng thở dài vừa đi vừa nói, “Ba đệ đệ kia của ngươi, đứa khác không nói, nuôi lớn thì cũng thôi, nhưng còn ngốc tử kia, ngươi không tính nuôi cả đời như vậy chứ? Ta thực không tin có người phụ nữ nào có thể nhẫn nhịn trong nhà có hai đứa em chồng tuổi nhỏ cùng một tên ngốc tử!” Ngẫm lại mẹ mình cũng vì cha cho cô út một ít tiền, liền cãi lộn đòi ly hôn, nếu cha còn có ba đứa con vợ trước, quả thực không dám tưởng tượng mẹ sẽ có phản ứng gì, phỏng chừng uống thuốc tự sát cũng không chừng!

Không có nữ nhân nào có thể nhẫn nhịn, ánh mắt Sở Dật tối sầm lại, thế nhưng vậy thì đã sao, cả đời này, cái gì quan trọng nhất, hắn đã phân rành mạch!

Dừng bước trước cột đèn tín hiệu ngã tư đường, hắn quay đầu bình tĩnh nói, “Lưu Nghĩa, nếu ngươi không chê bằng hữu như ta, về sau đừng gọi Sở Thiên là ngốc tử nữa, trong lòng ngươi nghĩ thế nào ta mặc kệ, nhưng nó là đệ đệ của ta!”

Lời này vô cùng thành thực, ngữ khí biểu tình chuẩn mực, Sở Dật ngầm cong khóe môi châm chọc, bằng hữu? Kẻ gọi là hảo huynh đệ ‘tương dẫn vi trọng’ (có phúc cùng hưởng), mặt ngoài làm bộ đệ tử thế gia giáo dưỡng tốt, kì thực âm hiểm giả dối đê tiện vô sỉ, nghĩ đến còn không bằng thiếu niên dài dòng nhưng thoải mái bên cạnh này!

Chậm rãi thở sâu, áp chế hận ý hiện lên trong lòng, người kia, nếu nhớ không lầm, một năm sau mới can dự vào cuộc sống của mình, không tất yếu vì việc còn chưa phát sinh mà phiền lòng nóng nảy, quấy nhiễu tâm tình mình, việc trước mắt, là nên sống sao cho tốt!

Lưu Nghĩa trên mặt có chút nan kham, ở Ngân Hạnh học viện ai cũng biết, Sở Dật ôn nhã ưu dị, nhưng Sở Dật lại có đệ đệ là ngốc tử, trước kia cũng có người nói, thiếu niên nhã nhặn trước mặt này cũng chỉ cười cười cho qua, sao hôm nay mình nói lại không thể? Định phát hỏa mà ngẫm lại vẫn là quên đi, chỉ cười nhạo nói, “Công tử nổi danh ôn nhu cũng sẽ sinh khí? Thật ngạc nhiên! Lại nói ta cũng không phải nói lần đầu tiên, trước đây ngươi vẫn không để ý, lần này lại so đo làm gì!”

Sở Dật nhìn nhìn đèn tín hiệu chuyển màu, hạ mi che khuất suy nghĩ âm thầm quay cuồng trong mắt, cùng một câu lặp lại ngàn vạn lần sau khi trọng sinh bản thân thực không thể có phản ứng như trước, hoặc nên nói Sở Thiên vẫn như vậy, nguyên nhân cũng có phần của bản thân, cước bộ nhấc lên khóe môi khơi nụ cười, “Coi ngươi là huynh đệ mới có thể sinh khí, những người khác có nói, ta cũng không thể quản được!”

Lời này nếu là người khác nói, Lưu Nghĩa nhiều lắm cũng chỉ đáp hai câu, thế nhưng nếu là từ miệng Sở Dật nói ra, vẫn có chút hương vị khác biệt, người trước mắt này ở trường học cũng chưa từng nói ai là bằng hữu ai là huynh đệ của hắn!

Vẫn là thiếu niên chính trực, Lưu Nghĩa trong lòng nóng lên, Sở Dật kỳ thật là người y rất bội phục, không vì hắn có nhân duyên tốt ở trong trường, cũng không phải vì năm nào hắn cũng đạt học bổng 100% một phân tiền cũng không mất mà vẫn học lên đến giờ, mà bởi vì năm đó y mười hai tuổi, đã gánh vách gia đình, nuôi dưỡng ba đệ đệ cho tới bây giờ, một câu oán hận cũng không có còn che chở đệ đệ ngu dại kia như vậy!

Giang hồ nghĩa khí dấy lên, y nháy mắt liền nhận định bạn hữu này, hào sảng mạnh mẽ vỗ vỗ đầu vai gầy yếu bên cạnh, cười sáng sủa, “Tiểu tử ngươi, chân hữu!”

Đây mới là nam tử hán chân chính! Cho dù hắn trước đây vẫn là kiểu con nhà giàu mình ghét nhất, cho dù có đôi khi cảm thấy tiểu tử này ẻo lả không giống nam nhân! Thế nhưng ——Sở Dật hiện tại, thực là hán tử!

Tình hữu nghị của nam nhân, có đôi khi, chỉ là trong nháy mắt như vậy thôi.

Lưu Nghĩa đang ngây người, cánh tay bị kéo một chút mới hồi thần, khi lấy lại tinh thần người đã đứng giao lộ đối diện, thấy Sở Dật đã đi rất xa, vội vàng lướt qua dòng người nhốn nháo đuổi theo nói, “Sở Dật, lấy thành tích hiện tại của ngươi, xin Ngân Hạnh làm nghiên cứu sinh không khó, nếu vận khí tốt, qua mấy tháng có thể xin khoa từ giảng sư thực tập lên chính quy, đặc thù của Ngân Hạnh ngươi không phải không biết chứ? Làm giảng sư, tiền lương một tháng, tiết kiệm một chút, cũng đủ sống, về sau còn có cơ hội thăng chức, đây chính là bát sắt (công ăn việc làm ổn định) chân chính! Giờ đã tiến hành báo danh, ngươi đừng bỏ qua cơ hội nha!”

Sở Dật trong lòng có chút buồn cười và giật mình, người này! Một câu như vậy liền đáp lại bằng cả tâm can, quả nhiên là tuổi trẻ!

Nói thì nói như vậy, trong lòng nhiều ít cũng có chút lo lắng, kéo tên có chút lỗ mãng đến một bên, vừa đi vừa nói, “Đã sớm báo danh rồi, ngươi thì sao? Bá mẫu chắc không chấp nhận để ngươi làm việc trong quán bar đi!”

Lưu Nghĩa nhụt chí nói, “Thật là, không cho ta tiền, lại không cho ta làm thêm tự cấp tự túc! Chờ ta nhận được bằng tốt nghiệp, có thể danh chính ngôn thuận độc lập tự chủ, hắc hắc! Chút nữa thôi sẽ không còn bị mẹ ta phiền chết nữa!”

Sở Dật cười không nói tiếp, qua mấy tháng nữa chân chính bước vào xã hội y sẽ chậm rãi hiểu được cái gì là sinh ở trong phúc lại không biết phúc ——đây là thời đại hoàng triều chế độ quy phạm nghiêm khắc, muốn để nghé con mới sinh thấy rõ hắc ám và tàn khốc dưới lớp phù hoa hào nhoáng, thời gian mấy tháng vẫn có chút ngắn!

Hoàng triều, Cửu Tấn là câu lạc bộ thần bí lại cao cấp nhất, ỷ sơn bàng hồ, ngạnh sinh sinh biến một đoạn đường có thể trở thành khu du lịch náo nhiệt thành như bây giờ, một góc phố u mật yên tĩnh, câu khách kiêu ngạo đến cực điểm, vốn là khu thương mại với các gian hàng san sát giờ đây thành sảnh lớn lót sàn gỗ kiểu Pháp sang quý, biển hiệu đẹp đẻ khí phách lấp lánh ánh đèn, hồng đen thay đổi, ám chìm như màu đen cấm kỵ, làm cho lòng người sinh ra sợ hãi lại hấp dẫn đến cực điểm, bức tường trên hành lang nhỏ lại phủ kín rèm thưa thanh thuần trắng noãn, gió đêm thổi qua, dưới ánh trăng những đóa hoa nhỏ bị thổi tỏa hương tứ phía, dưới tàng cây đậu vài chiếc xe có tiếng, ánh đèn tương giao, đẹp đẽ mị hoặc, u tĩnh thanh thuần, hai loại mỹ đều đạt tới cực hạn, nghe nói đây là công trình đắc ý nhất của Hoa Kiều Bối Luật Minh!

Sở Dật câu môi cười, nhìn qua không ai tưởng được tình cảnh bên trong xa hoa đồi trụy đến thế nào, hiện tại cũng như thế, mười lăm năm sau cũng như thế.

.

.

.

7 thoughts on “[PQAL] Chương 2

  1. ”nửa ngày lại vẫm vô công,”: nửa ngày lại vẫn vô công,
    ”áp chế phiền táo dưới đáy lòng,”: áp chế phiền toái dưới đáy lòng,
    ”Cảm giác thoải mái trong lòng ngày càng mạnh”: chỗ này phải là “cảm giác không thoải mái” chứ tỉ???
    ” không bằng thiếu niên dài dòng như thoải mái bên cạnh này!”: không bằng thiếu niên dài dòng nhưng thoải mái bên cạnh này!
    P/s: Cố lên nha tir^^ *lắc mông cổ vũ*

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s