Posted in Uncategorized

[PQLA] Chương 4

Cừu hận mới bắt đầu

Xấp hồng hồng trước mắt không có một nếp uốn, số lượng tiền boa cũng coi như khả quan. Sở Dật hung hăng nén xuống xúc động muốn quăng xấp tiền trước mắt. Sau hai mươi lăm tuổi cùng Lê Hạo ra ra vào vào nơi này, không rượu thì chè, thậm chí gặp vài bé trai bé gái tương đối vừa mắt, cũng sẽ cho một ít, còn nhiều hơn cái xấp này, bị Mục Uyển San nói nhiều lần cũng chỉ cười cười làm theo ý mình, giờ nhận được số tiền này, tâm tình tự nhiên ngũ vị tạp trần cộng thêm dở khóc dở cười. Lúc này hạ quyết tâm phải nhanh chóng nắm rõ tình thế, nghĩ biện pháp giàu lên, tóm lại, chính là lập tức thay đổi hoàn cảnh xấu hổ này, trọng sinh lại tâm tính có chút mềm nhũn biến mất vô tung vô ảnh, ý niệm muốn trở lên mạnh mẽ trong đầu nháy mắt bị bùng phát tới cực hạn!

Có điều nếu hiện tại hắn bỏ mặc, phỏng chừng mọi người ở đây sẽ nghĩ hắn bệnh thần kinh, có khi còn đắc tội công tử thế gia trước mặt này, rước lấy phiền toái không cần thiết! Vào vị trí này nên làm cái gì, đây là đạo lý hắn từ mười hai tuổi đi làm thêm đã dần hiểu được, mỗi bước đều làm đến nơi đến chốn, đó là thói quen của hắn.

Tầm mắt nóng rực của đồng nghiệp bốn phía có thể đốt Sở Dật ra mấy cái động, ánh mắt Lưu Nghĩa cách đó không xa nhìn tiền trong tay hắn như hận không thể lập tức nhào qua cướp, Sở Dật nhìn y cười, còn nghiêm túc tìm tòi trong đầu, đây chỉ là một chuyện nhỏ, nhưng đối phương là Kha Huyền, đối phương thân phận rất đặc thù, nếu đã xảy ra chuyện gì, hắn nhất định sẽ nhớ rõ, nhưng một màn này, thật sự xa lạ.

Hai giờ sáng, tám tiếng làm việc cuối cùng cũng xong, đại bộ phận khách nhân đều say khướt cước bộ phù phiếm được rìu ra khỏi hồ rượu. Sở Dật tim đập càng lúc càng nhanh, sẽ ‘gặp lại’ nữ nhân kia, máu toàn thân như càng chảy càng nhanh càng nóng, ánh mắt dưới bóng râm dấy lửa nóng sung huyết, cừu hận nặng trịch áp trong lòng muốn bùng nổ tới mức hít thở không thông, hắn thực muốn hỏi ả, hắn đến tột cùng đã làm gì có lỗi với ả, đáng giá để ả làm vậy! Thật chờ mong, lúc này đây, ả muốn xoay mình như thế nào!

Lưu Nghĩa hoang mang rối loạn chạy vào chỉ thấy Sở Dật đứng thẳng tắp trước quầy bar, không quan tâm huynh đệ tình tự biến hóa, vội vàng kéo Sở Dật lại, quát khẽ nói, “Sở Dật, đi mau!”

Sở Dật hoàn hồn thấy y thần sắc lo lắng thở hồng hộc, kinh ngạc nói, “Sao ngươi lại quay lại, có việc gì thế?”

Lưu Nghĩa tiếp tục lôi kéo hắn ra ngoài, nếu là bình thường y đã sớm thư thư phục phục trên giường lớn mềm mại ở ở nhà rồi, chẳng qua vừa ra cửa liền thấy chiếc xe chói mắt kiêu ngạo của Lê Chính Thiên đỗ ở góc đường, nếu là trước kia, y đã trốn sớm rồi, có điều, hôm nay thừa nhận Sở Dật làm huynh đệ, cũng không thể nhìn hắn chịu khổ đi?

Dù sao hai nhà cũng gần nhau, về sau đi chung là được rồi, Lưu Nghĩa vừa đi vừa hạ giọng nói, “Đêm nay Lê đại đương gia kia đến ‘Dụ Sắc’ đó, lão gia hỏa kia chính là tên sắc lão nhân, uống say liền đặc biệt thích chọc ghẹo nam hài tuổi trẻ, lần trước còn có tiểu tử thanh tú tan tầm sau bị chặn lại, bị chơi thảm, cuối cùng không bỏ mặc khổ không chỗ nói!” Cúi đầu nhìn nhìn bên ngoài nói tiếp, “Tầm này, phỏng chừng không lâu nữa lão sẽ bị Dụ Sắc ‘mời’ ra ngoài, chúng ta đi nhanh đi!”

Sở Dật giật mình, họ Lê, ở Cửu Tấn có thể xưng là đương gia không nhiều lắm, có thể đó là phụ thân của Lê Hạo, người cầm quyền đương nhiệm của Lê thị, Lê Chính Thiên, cũng chỉ hơn bốn mươi tuổi mà thôi, làm sao có thể kêu là lão nhân? Có chút không xác định cúi đầu hỏi, “Người nào Lê đương gia?”

Nếu đúng như hắn đoán, Lê đương gia này chính là Lê Chính Thiên, có điều bởi vì chết sớm, mặc dù hắn ‘xưng huynh gọi đệ’ với Lê Hạo, cũng chưa từng gặp chính chủ.

Cùng sống trong một thành thị, hắn có thể gặp được Lê Chính Thiên, có thể gặp được Lê Hạo, ánh mắt Sở Dật tối sầm, trước khi gặp được ‘huynh đệ’ kia, hắn cần làm tốt chuẩn bị, có đầy đủ năng lực để đối diện với cừu nhân, mới có quyền lợi nắm trong tay gì đó!

Lưu Nghĩa không đáp lời cẩn thận nhìn nhìn bốn phía, nghe thấy sau lưng có tiếng tranh cãi ầm ĩ cùng tiếng bước chân hỗn độn đã khẩn trương thiếu chút nữa bước không nổi, mấy giây liền quăng người phía sau lại mấy trăm mét, Sở Dật chỉ lo cúi đầu nghĩ tới con đường nào mới có thể cắm rễ nhanh nhất ổn nhất ở Cửu Tấn, trước khi biến cường, hắn không muốn chọc phiền toái, liền không phản bác mặc Lưu Nghĩa kéo càng chạy càng nhanh, chỉ chốc lát đã tới ngã tư đường.

Cách vách có chút tiếng bước chân hỗn độn cùng tiếng nói chuyện mơ hồ loáng thoáng xa gần, hai người đều dừng lại, Sở Dật còn đang phỏng đoán đã bị Lưu Nghĩa kéo vào góc đường ngõ nhỏ giữa hai cửa tiệm, Lưu Nghĩa theo tiếng nói cùng tiếng bước chân ngày càng rõ ràng mà thấp giọng nguyền rủa, “Sớm biết sẽ gặp tên súc sinh kia thì đã tan ca sớm hơn rồi, chúng ta chờ một lát lại đi…”

Không phải Lê Chính Thiên! Từ con đường cách vách truyền đến tiếng giậm chân cùng tiếng mắng chửi ngày càng gần, thân thể Sở Dật cũng ngày càng cương cứng, giọng nữ bị đè thấp còn rất trẻ, thế nhưng cho dù có hóa thành tro, hắn cũng nhớ rõ, Mục Uyển San!

Lưu Nghĩa cả kinh, áp thanh âm đến thấp nhất nói, “A? Tên súc sinh kia lần này đổi tính, thế nào lại là một nữ nhân? Nhiều người như vậy, chúng ta phải đi thế nào ——” Lưu Nghĩa nghiêng đầu một chút, có chút kinh hãi nhìn khuôn mặt Sở Dật bên cạnh vốn nên ôn văn tuấn nhã giờ lại trắng bệch, dưới ánh trăng tối tăm lại càng dọa người, thân thể băng cứng thẳng tắp ẩn trong bóng tối, ánh mắt âm u nhìn chằm chằm góc đường bên kia, ngực phập phồng kịch liệt như đang áp lực cái gì.

Lưu Nghĩa vốn lời định thoát ra khỏi miệng lại bị ế trong cổ nói không nên lời, chỉ đành cứng ngắc đứng đó, Sở Dật như vậy, giống như ngay sau đó sẽ bùng nổ làm ra chuyện gì đáng sợ, nhìn hết hồn.

Sở Dật cố nén ý tưởng ngây thơ muốn lao ra túm lấy ả chất vấn ả, hận ý cùng tuyệt vọng trước khi chết khắc vào linh hồn theo thanh âm của Mục Uyển San kéo nhau nảy lên, rõ ràng chân thật như mới xảy ra ngày hôm qua.

Hắn thậm chí tàn nhẫn ác ý nghĩ cứ đứng ở đây xem cuộc vui cũng không tệ! Mục Uyển San tùy ý đùa bỡn ‘Hạo Phương’, chắp tay dâng công ty hắn dốc sức làm mười mấy năm cho người ta, khiến Sở Ương đoạn tuyệt quan hệ với hắn, Sở Thiên ngây thơ vô tri bị ả hại chết, chế tạo tai nạn xe cộ, tiêm vào hắn chất gì đó, làm hắn chết không minh bạch không dấu vết, hắn hận không thể tự tay giết chết ả. Vì sao lại cứu ả! Cứu kẻ ác tâm đến hại chính mình, vậy hắn bị giết cũng là xứng đáng chẳng trách được ai!

Đèn đường hỏng chợt lóe chợt tắt hoa mắt người, Mục Uyển San xoa xoa cánh tay chằng chịt vết thương, muốn đau đớn và bất kham trên tay đuổi đi khiếp đảm trong lòng, đêm nay phải thành công! Nếu còn ở Hoàng Triều thêm vài ngày nữa, ả không biết còn có thể chịu đựng được điểm mấu chốt cuối cùng hay không! Bước vào ấy, đạt được có lẽ là cuộc sống an nhàn, ngày ngợp trong vàng son, nhưng linh hồn sa đọa, làm, chính là vấy bẩn cả đời, cho dù chỉ có một lần, cũng vĩnh viễn đều rửa không sạch! Ngày ‘thần tiên’ chẳng có là bao, lại phải làm ‘tù binh’ cả đời! Ả không muốn rập khuôn theo mẫu thân!

Màn đêm tối đen, trong trẻo nhưng lạnh lùng tịch liêu, thời gian sắp tới rồi, Mục Uyển San cắn răng nói, “Lục ca, làm việc cẩn thận chút, đừng lộ dấu vết! Hết thảy theo kế hoạch, hai giờ ba mươi lăm phút, hắn sẽ đúng giờ đi ngang qua chỗ này, thân thủ của hắn tốt lắm, các ngươi chống đỡ một chút rồi rút lui!”

Nghiêm Lục ‘phụt’ một tiếng phun điếu thuốc trong miệng tới vũng nước cách đó không xa, khinh thường nói, “Yêu, đều nói chó cái vô tình, xem ra Tiểu Uyển không giống nha, còn chưa vào cửa đã đau lòng? Ha ha ha, tiểu tử kia tay chân tong teo nhìn đã biết là trứng mềm, thao con mẹ nó! Lẽ nào mình hắn có thể đấu lại năm người chúng ta sao? Ngươi có thể chắc chắn hắn không xoay người bỏ chạy?”

Nghiêm Lục nhìn nhìn ngã tư đường tối đen không có điểm cuối, khinh thường nói, “Tiểu Uyển, là người đều yếu đuối, cũng khuyên ngươi một câu, nam nhân không phải dễ lừa như vậy! Về sau nếu muốn quay trở lại, có thể sẽ thảm hại hơn, ha ha…”

Mục Uyển San muốn gào lên, ả không muốn! Nếu ả muốn trở lại đó, ả cần gì phải đứng đây với đám người này, cần gì ăn nói khép nép cầu cạnh xú nam nhân dối trá ghê tởm trước mắt này! Qua sông đoạn cầu gặp lợi quên nghĩa, nếu không phải gã thấy mẫu thân rời xa nhân thế, nhất định muốn bức mình dọn khỏi chỗ ở, thái độ cường ngạnh thêm một ngày cũng không được, ả sao có thể cùng đường mà đi tính kế thiếu niên không chút thù oán với ả chứ! Mấy trăm đồng cũng luyến tiếc mượn ả cho, giờ còn giả người tốt mở lời khuyên?

Ai cũng muốn làm người tốt, ai cũng muốn cuộc sống an an ổn ổn, đáng tiếc, quy tắc trò chơi không cho phép, muốn làm được, đối với vài người còn khó hơn lên trời.

Kẻ gian nan giãy dụa giữa kẽ hở của xã hội như ả, thượng thiên không ban ân hay chiếu cố, mỗi một phần ả đạt được, đều phải trả giá đại giới ngang nhau, lần này, nếu người thiếu niên kia hảo tâm thu lưu ả, ả sẽ dùng cả đời để báo đáp hắn, ả thề!

Mục Uyển San áp chế hận ý cùng sỉ nhục trong lòng, khóe môi ẩn trong bóng tối gợi lên độ cung châm chọc, không thành công liền xả thân! Hiện tại cũng đã sống không bằng chết, còn có gì đáng sợ nữa!

Mục Uyển San ngẩng đầu trong nháy mắt liền thay bằng nụ cười ngọt ngào hoàn mỹ nói, “Sẽ khôn, chuyện của Sở Dật, chỉ hơi hao tâm chút là có thể tra nhất thanh nhị sở, có thể bất ly bất khí với một đệ đệ ngốc, còn nuôi dưỡng con của phụ thân và tình nhân nhiều năm như vậy, dù vất vả cũng không đưa chúng vào cô nhi viện hoặc trực tiếp vứt bỏ, Sở Dật, hắn cũng không phải người bình thường!” Không phải bình thường là dễ bắt bí, cũng là trào phúng!

Nghiêm Lục xuy cười ra tiếng, linh hồn sa đọa không chịu nổi thong thả nhảy lên cao, thần sắc trên mặt dưới ánh đèn đen tối thảm đạm không rõ, tùy ý đá đá cột đèn bên cạnh, liếc mắt nữ nhân bên cạnh, thầm nghĩ đáng tiếc!

Gương mặt tinh xảo trước mặt hơi hơi cúi, một thân quần áo học sinh nhẹ nhàng khoan khoái sạch sẽ đứng dưới ánh trăng, tốt đẹp giống như ả vốn thánh khiết như vậy. Nghiêm Lục khinh thường hừ hừ, lúc này muốn thoát ly hố lửa, sao không làm từ trước đi! Nếu không phải các huynh đệ vô tình được mẫu thân ả cứu mạng, một đám đã chẳng lãng phí thời gian ở chỗ này, cho bọn ả ở miễn phí lâu như vậy đã quá đủ rồi!

Nghiêm Lục đá đá cột đèn bên cạnh không kiên nhẫn nói, “Không phải muốn tiền sao? Cần gì loại khổ nhục kế ngu xuẩn như vậy, Hoàng Triều thiếu gia công tử có tiền chỗ nào cũng có, có ai không phải tiêu tiền như nước, động động đầu ngón tay là ngươi có thể thư thư phục phục sống cả đời! Mắt ngươi bị mù?”

Một người bên cạnh vốn thờ ơ hút thuốc, nghe vậy dùng sức dập tàn thuốc trên mặt đất, ngẩng đầu cười nhạo, “Lục ca, bảo ngươi đi ngao du ngươi không đi, lúc này ngươi cũng không như huynh đệ ta, trong Hoàng Triều cũng không phải như vậy, quan hệ trong đó đều là cam tâm tình nguyện, tại ngươi không tới đó, trong ‘Dụ Sắc’ chính là ngôi sao mới phu nhân danh viện cũng không ít, ả có chút tư sắc nhưng không có bối cảnh như vậy, đừng nói chỉ có thể nhận những khách nhân biến thái, chỉ cần tỷ muội trong đó cũng có thể đùa chết ả rồi, ha ha ha!”

Nghiêm Lục liếc Mục Uyển San hơi hơi cúi đầu nhìn không ra xấu hổ hay giận dữ, trong lòng khinh thường không kiên nhẫn chất lên tầng tầng, không phải không thừa nhận nữ nhân này giỏi nhẫn nhịn, suy cho cùng, tuổi còn trẻ đã tính kế mưu hoa như vậy, Nghiêm Lục mơ mơ hồ hồ cảm thấy, nếu thật sự để ả chuyển thân, nói không chừng sẽ dưỡng thành một con cá lớn…

Phủi phủi khói bụi trong tay cũng đuổi đi ý tưởng vớ vẩn trong lòng, chẳng qua là một nữ hài mười lăm tuổi, không bối cảnh không bằng cấp, có thể chuyển thân thế nào chứ! Hai tay đút túi quần, chọn mi nói, “Phú gia người ta cũng không phải ngốc tử, vui đùa một chút cũng có thể, đổi lại là ngươi, ngươi nguyện ý mang một con gà về nhà? Thích!”

Mục Uyển San ôm túi lẳng lặng đứng, đầu ngón tay túm chặt vải dệt, thân thể vì áp lực không cam lòng cùng ghen ghét mà run nhè nhẹ, mặt mày tinh tế dưới ánh trăng có chút trắng bệch vặn vẹo, bọn họ nói đúng, có lẽ còn thảm hại hơn những gì bọn họ nói, ả vẫn không chịu buông tha điểm mấu chốt, gian nan sống giữa kẽ hở, nơm nớp lo sợ, suốt ngày đều phải chịu đựng chửi rủa khó nghe cùng bạo lực không thể khiếu nại, thứ đó, có phần đến từ khách nhân, có phần đến từ loại gọi là tỷ muội!

Bọn họ nói đúng, công tử danh môn không phải ngốc tử, thậm chí bởi vì gia cảnh từ nhỏ, khẳng định đã trải qua rất nhiều, cũng khôn khéo lạnh lùng hơn nhiều lắm, Dụ Sắc là nơi nào, tới nơi này, mặc kệ là tìm kiếm kích thích hay gặp dịp thì chơi, cũng không phải loại đơn thuần dễ nắm bắt!

Ả duy nhất có thể chờ đợi, cũng chỉ có thiếu niên đơn thuần, đêm nay nhất định phải thành công! Lôi từ trong túi ra chút tài sản còn sót lại, đưa qua gượng cười nói, “Cám ơn Lục ca quan tâm, nếu thành công, quan hệ liền xóa bỏ! Lục ca là nam tử hán, nói vậy cũng sẽ không dây dưa không ngớt, đêm nay liền kính nhờ các ngươi.”

Nghiêm Lục phiền táo đưa tay quăng thuốc trên miệng vào vũng nước bên cạnh, không kiên nhẫn nói, “Được rồi được rồi, không cần giở trò vặt này với ta, hạn ngươi giữa trưa mai mang tiền đến chỗ cũ!”

.

.

.

2 thoughts on “[PQLA] Chương 4

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s