Posted in Uncategorized

[PQLA] Chương 5

Huynh trưởng như cha

Rạng sáng ba giờ, sương đêm lạnh rơi như mưa phùn, tiếng trò chuyện không xa không gần cắt ngang màn đêm yên tĩnh, Sở Dật cương cứng đứng bên tường, hàn khí từ mặt đất truyền lên theo huyết mạch chảy khắp tứ chi xâm nhập xương cốt lại ngấm vào tâm gan, mặc dù lúc sắp chết ở bệnh viện, hắn cũng không cảm thấy lạnh đến thấu xương như vậy, lạnh tới đáy lòng, lãnh thấu tâm phế.

Nhìn xem, Sở Dật, ngươi đời trước, vừa ngu xuẩn vừa nực cười. Đến chết, ngươi cũng không biết, ngay từ mười lăm năm trước, ngươi vẫn luôn bị lừa gạt!

Lưu Nghĩa đứng bên cạnh càng nghe càng giận, chân nhấc lên định lao ra dạy dỗ nữ nhân vô sỉ kia, thấy Sở Dật chỉ biết đứng trân trân, tức giận nói, “Ngốc tử, đang tính kế ngươi đó, đi!”

Lưu Nghĩa tức giận thanh âm lỗ mãng lại đột ngột, tiếng xì xào nói chuyện bên ngoài bỗng im bặt, chung quanh lạnh ngắt như tờ, Sở Dật nâng tay giữ chặt cánh tay Lưu Nghĩa, trầm giọng nói, “Về nhà!”

“Cứ như vậy?” Lưu Nghĩa không rõ vì cái gì Sở Dật lại dễ dàng bỏ qua như vậy, nếu chuyện này xảy ra với mình, cho dù không lập tức lao ra, cũng sẽ tức giận đến bão nổi, y không rõ hắn rốt cuộc đang suy nghĩ gì?

Sở Dật cũng không tính giải thích, hắn bây giờ có thể thế nào? Gút mắc cừu hận trong trí nhớ này không thể nói rõ với người ngoài, hiện tại lao ra giáo huấn ả một chút? Đả kích nho nhỏ như vậy có ý gì? Làm vậy, mất nhiều hơn được.

Lưu Nghĩa thấy Sở Dật như vậy cũng bình ổn xuống, y không phải tiểu hài nhi ba tuổi, vừa rồi đầu nóng lên, giờ hoãn lại có chút nghĩ mà sợ, nếu y thực sự lao ra, bị đánh tàn đánh chết không nói, mà vì đánh nhau nháo sự mà bị bắt, đó mới là kết quả y không cách nào tưởng tượng, y chẳng qua chỉ là một sinh viên bình thường mà thôi, loại kỹ nữ hỗn hỗn gì đó cách y quá xa, đương sự đã không thèm để ý, y cũng không muốn dính vào.

Lưu Nghĩa đột nhiên nhớ tới mục đích trốn ở chỗ này, lại đột nhiên khẩn trương lên, khẽ hư một tiếng đứng trong bóng tối bĩu môi liếc bên ngoài, mở miệng nói, “Phải đi nhanh lên đi, thừa dịp tên kia không có đây.”

Sở Dật gật đầu, lập tức rũ mi không nhìn tới chiếc xe chói mắt kia, lười báo cho Lưu Nghĩa rằng Lê Chính Thiên đã sớm ở trong xe, chiếc xe kia chiếm lấy một góc bên đường xe chạy, cửa kính xe lộ ra một luồng khói trắng uốn lượn, trong không khí nồng đậm mùi đắng không đắng ngọt không ngọt của xì gà grayciff, mùi như vậy            —— là Lê Chính Thiên yêu thích nhất.

Sở Dật lập tức xuống thềm, từ trong bóng tối đi ra liếc mắt liền nhìn thấy ả nữ nhân kia, bộ dáng thanh thuần động lòng người, hiện giờ gương mặt tinh xảo mang theo hoảng sợ cùng khẩn cầu ẩn nhẫn, nói là lê hoa đái vũ chọc người yêu thương cũng không đủ, đáng tiếc nữ nhân bề ngoài thanh thuần như vậy, tâm tư rắn rết, hắn liếc một cái đã đủ chán ghét…

Hắn chỉ nhìn thoáng qua liền mất hưng trí, nỗi lòng dần dần vững vàng, mùi xì gà như có như không lượn quanh chóp mũi, hắn cũng nên nhanh chóng tính toán, Lê thị hiện giờ, như mặt trời ban trưa.

Mục Uyển San sắc mặt nhợt nhạt, chợt chống lại tầm mắt âm lãnh của Sở Dật, nhịn không được lui về phía sau mấy bước, giọt nước lạnh lẽo dơ bẩn bắn lên đùi, ả đánh rùng mình, chật vật đứng giữa vũng nước lầy lội mặc cho đôi giày trắng noãn dính dơ bẩn, đôi môi run rẩy muốn nói gì, lại thấy thiếu niên vốn nên tinh khiết thiện lương kia chỉ thản nhiên nhìn ả một cái, cước bộ không dừng đi lướt qua, Mục Uyển San cả người lạnh lẽo muốn lên tiếng mắng chửi, ả sẽ nhớ kỹ cái nhìn này, hắn cho dù mắng ả đánh ả đều tốt hơn từ trên cao nhìn xuống đầy miệt thị như vậy, ánh mắt khinh thường giống như chế giễu thứ rác rưởi, ả sẽ hảo hảo nhớ kỹ!

Mục Uyển San đầu ngón tay đâm vào lòng bàn tay, buộc bản thân áp chế sỉ nhục cũng hận ý trong lòng, rồi sẽ có một ngày, ả sẽ làm hắn hối hận vì cái nhìn ngày hôm nay!

Hữu tâm vô tình nhìn về phía bên này đâu chỉ có mình Lê Chính Thiên, trò cẩu huyết như vậy, mặc cho ai cũng sẽ không bỏ qua đi?

Ngoài xe lạnh như băng, trong xe ấm áp như xuân, Kha Huyền lười biếng dựa vào ghế xe, hai chân tùy ý vắt trên bàn trà, nhấp ly rượu ủ lâu năm, cười tủm tỉm nói, “Con đường này trước chẳng có ma nào, đêm nay lại thật náo nhiệt, ngươi nói Trần bá có tới làm anh hùng cứu mỹ nhân không? Ha ha ha…”

Bùi Văn Thanh liếc mắt phía đối diện, gấp lại văn kiện trong tay, đèn trong xe mờ ảo y muốn xem cũng xem không được, nghe vậy thản nhiên nói, “Lần sau trang trí thân xe bình thường một chút, không cần ngươi cứu, ả tự nhiên sẽ dính lên…”

Cảm giác say say, Kha Huyền thích một tiếng, hai tay vắt sau đầu lười biếng cười nói, “Mỹ nhân vận khí không được tốt, chuẩn bị chưa đủ đã đi diễn trò, gặp phải sắc lão nhân Lê Chính Thiên kia, coi như ả xui xẻo, ác, là phúc cũng không chừng, ha hả a…”

Chỉ nghe thôi đã có thể tưởng tượng đến một màn kia phấn khích đến thế nào, Bùi Văn Thanh lại nhìn phía đối diện, y càng quan tâm tới đối thủ một mất một còn của hai nhà Bùi Kha ở trong xe kia, hiếm khi mở miệng nói, “Hắn tới làm cái gì?”

Kha Huyền cười nằm úp sấp , đầu gác lên vai hảo hữu, trong thanh âm tràn ngập ý cười, “Tới chỗ này còn có thể làm gì, ngươi cho là ai ai cũng là đầu gỗ như ngươi, đừng nhìn tiểu tử Lê Hạo kia nhân khuông cẩu dạng, cha hắn chính là nhân sĩ phong lưu nổi danh trong giới, thích, nói mấy cái này với ngươi cũng vô ích…”

Thấy đối phương từ chối cho ý kiến chỉ nhìn thiếu niên càng lúc càng xa như có điều suy nghĩ, Kha Huyền hướng mặt vào đệm ghế mềm mại, khóe môi gợi lên nụ cười say say, đầu ngón tay vuốt ve miệng ly lành lạnh nỉ non nói, Đúng là kỳ quái…”

Đường tắt vang lên tiếng bước chân hỗn loạn cùng tiếng kinh hô tiếng kêu thảm thiết lẫn lộn, Trần bá một thân hắc y tiêu chuẩn chính thống không chút nếp uốn, vỗ vỗ tay áo vốn không dính bụi, bỏ bóp da xuống chỗ ngồi phía sau, mở cửa xe, xụ mặt ngồi vào ghế lái, không để ý tới thiếu gia vô lương nhà mình cười nhạo, trực tiếp khởi động ô tô giẫm ga liền phi xa trăm mét, âm thầm quyết định sau khi trở về liền báo cáo với chủ tịch, mấy nơi kiểu này, thiếu gia ít tới vẫn tốt hơn!

Chất lỏng trong chén rượu chớp nhoáng văng ra, Kha Huyền nhận lấy xấp tiền Trần bá ném tới, từ tốn lấy khăn tay lau khô rượu đỏ dính trên đầu ngón tay, lắc đầu bật cười nói, “Trần bá, ngươi đánh người ta làm gì? Cũng chỉ là một phần tử xã hội, ha hả a…”

Kha Huyền lắc lắc đầu đuổi bóng dáng người thiếu niên kia ra khỏi óc, xoa xoa thắt lưng nói, “Văn Thanh, đêm mai tới nữa không?”

Bùi Văn Thanh chậm rãi lắc đầu, thản nhiên nói, “Ngươi cũng kiềm chế lại đi, thêm hai năm nữa là mười tám tuổi, phải tiếp nhận sản nghiệp của bá phụ, còn nhiều chính sự phải làm, mặc dù là ức vạn tài phú, nhưng ngươi phải giữ thì mới còn!”

Kha Huyền nghe vậy vươn tay tung một viên đậu phộng rồi dùng miệng đỡ, nhanh đến tìm không ra một tia sơ hở, che khuất âm u trong mắt, không chút để ý nói, “Không phải còn có Kha Trạm sao?”

Bùi Văn Thanh không nói gật gật đầu, cũng không tính toán miệt mài theo đuổi, có một số việc khi nó tới mới biết được, nói với người lái, “Cảm phiền Trần bá đưa ta về nhà!”

Mùa hè tại Cửu Tấn, hừng đông đến rất sớm, rạng sáng bốn giờ, sắc trời đã hơi phiếm trắng, Sở Dật nói với Lưu Nghĩa, “Ngày mai ta có việc, không tới trường, ngươi tới thì hỏi một chút viện nghiên cứu của Ngân Hạnh khi nào thì bắt đầu tuyển nhân viên, cái khác tuần tới nói sau.”

Nếu hắn nhớ không lầm, cổ phiếu Thạch Hóa mùng một tháng tám sẽ đưa ra thị trường, trong quý đầu tiên giống như con hắc mã loại ưu, cổ phiếu ấy lúc mới bắt đầu không có mấy người để ý, không thể nghi ngờ chính là dự định Sở Dật mới trọng sinh ngắm tới!

Một khi bắt được số tiền kia, trước khi Ngân Hạnh thành lập đội ngũ lần đầu làm thí nghiệm công trình, tranh thủ nhận nước cờ đầu của ‘thí nghiệm công trình’ từ tay thầy hướng dẫn, dựa vào trang thiết bị và chính sách giúp đỡ khích lệ của trường, rất nhanh hắn có thể thành lập một công ty nhỏ, nếu nói ngành sản xuất nào có thể sừng sững không ngã trong tương lai năm mươi năm tới, thì chính là cơ sở kiến thiết.

Mặc dù là thời kỳ kinh tế bọt biển, một khối vững trãi này, hắn cũng có thể kiếm đầy nồi đầy chậu, dù sao chính phủ cần dựa vào nó kéo nền kinh tế, quốc gia ném tiền vào chỗ này, chén canh này, hắn đã định rồi!

Lưu Nghĩa quay đầu lại nhìn nhìn ngã tư đường tối như mực, nửa ngày mới liều mạng đè áp hưng phấn nói, “Hắc hắc, huynh đệ, ngươi phải cám ơn ta đi, nếu không nhờ ta đánh bậy đánh bạ kéo ngươi nghe lén đoạn ‘mưu đồ bí mật’ như vậy, ngươi sẽ thực thảm! Đây chính là mỹ nhân rắn rết ăn tươi nuốt sống, nếu ngươi thực sự mắc mưu, chậc chậc…”

Lưu Nghĩa nói xong thấy Sở Dật sắc mặt tối tăm thân hình cứng còng, thầm mắng mình lỡ lời cười khan nói, “Ngươi có thấy không, ả nữ nhân kia mặt mày vặn vẹo, như gặp quỷ mà nhìn chằm chằm ngươi, ai, ngươi nói ả đêm nay không thu hoạch được gì không kéo được khách nhân, còn bị chúng ta vạch trần mặt nạ, ả có thể thương tâm mà muốn tự sát hay không?”

Không thu hoạch được gì? Sở Dật từ trong kế hoạch công tác lấy lại tinh thần, cước bộ dừng một chút đáy lòng cười nhạo, nghiêng đầu nhìn nhìn Lưu Nghĩa kích động hưng phấn vui sướng khi người gặp họa bên cạnh, y còn thật đơn thuần, ánh mắt tối sầm châm chọc nói, “Lê Chính Thiên nổi tiếng ‘thương hương tiếc ngọc’ được người trong giới công nhận, mỹ nhân vưu vật như vậy, nói vậy hắn sẽ ‘hảo hảo’ với ả! Đi thôi, về nhà !”

So với những chuyện ả làm sau này, việc tính kế tìm chốn dung thân, chỉ là điều nhỏ không đáng nói mà thôi, không có gì đáng ngạc nhiên, thêm cũng không tính nhiều, thiếu cũng chẳng tính ít…

Lưu Nghĩa trợn mắt há hốc mồm nhìn Sở Dật ánh mắt ám chìm nói châm chọc, áp lực trong không khí làm y có chút không thở nổi, nói ra ai sẽ tin, Sở Dật có thể nói ra lời như thế, chỉ lắp bắp nói, “Huynh đệ, không phải chứ, đây chỉ là một chuyện nhỏ, không phải đã không thành công sao? Ngươi còn muốn đi giáo huấn đám người kia một chút sao, trong thời gian này Cửu Tấn cấm đánh cấm tra, ngươi nếu làm thật, đảm bảo sẽ bị bắt đó!”

Lưu Nghĩa nói xong thấy Sở Dật cước bộ tạm dừng tưởng hắn thực sự nghĩ như vậy, nhất thời hết hồn lo lắng nói, “Ngươi đừng a? Ngẫm lại ba đệ đệ trong nhà ngươi kia, còn đang chờ ngươi a.”

Vẫn không ai để ý.

“Tiểu tử, không phải ngươi, chịu kích thích quá sức?” Lưu Nghĩa cào cào tóc nghĩ nghĩ lời mẹ thường khuyên cha, vỗ vỗ bả vai Sở Dật, thanh thanh yết hầu nghiêm trang nói, “Ai, thả lỏng chút, đừng để ảnh hưởng không tốt đến bọn nhỏ! Ngươi xem đèn nhà ngươi, mỗi lần ngươi đi làm về vẫn sáng, phỏng chừng tiểu tử trong nhà chờ a, huynh trưởng như cha, tử bất giáo, phụ chi quá, ngươi tâm tình bất định như vậy, gây ra chuyện đã đành, nhưng đừng dạy hư bọn nhỏ, ta về nhà , ngươi cũng mau về đi!”

Sở Dật bị y dong dài đến phiền lòng, không kiên nhẫn nói, “Xú tiểu tử, ngươi cho là ai cũng như ngươi, lộn xộn không tới nơi tới chốn, quyết tâm không lên đến đầu, về nhà đi, dong dài cái gì!”

Hắn hiện tại vô tâm làm điều vô ích, thầm nghĩ nhanh chóng về nhà, hảo hảo nghỉ ngơi mai sẽ sắp xếp liệt kê những kế hoạch khả thi, Lê Hạo mặc dù là tên mưu gia ngụy quân tử mười phần mười, nhưng năng lực và hậu trường rất vững chắc, muốn ra mặt đối đầu với Lê gia, dù là triệu tên họ Kha cũng cần cân nhắc, việc hắn phải làm còn rất nhiều.

Sau năm 1998, kinh tế vừa hồi sinh, người thường còn chưa thích ứng với cuộc sống về đêm, tại cửa khu nhà cũ kỹ này, ngay cả có đèn đường cũng vẫn đen kịt một mảng, Sở Dật rẽ vào khúc quanh liền thấy căn nhà duy nhất sáng đèn tại lầu ba kia, ngọn đèn mờ nhạt từ cửa sổ chiếu sáng một vùng lớn, đại khái là xú tiểu tử nào đó lại quên tắt đèn…

Sở Từ chống đầu co mình trên, nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc truyền đến từ hành lang cơn buồn ngủ liền hoàn toàn biến mất, theo bản năng định giống như trước như chạy về phòng giả bộ ngủ, lần này lại cố chịu đựng, nhìn nhìn đồng hồ treo trên tường, ca ca sẽ bồi mình ngủ chứ?

Sở Từ có chút không yên chạy tới trước cửa, với tay nắm cửa có chút cao, cánh cửa bật mở lại bay nhanh về ghế ngồi quy củ, nhìn chung quanh một vòng nhà quét tước sạch sẽ không chút lộn xộn, xoa nắm tay âm thầm quyết định phải nghe lời hơn một ít, cố gắng hơn một ít…

Sở Dật đi thực chậm, không thể phủ nhận hành lang có chút ánh sáng quả thật tốt hơn rất nhiều, ngọn đèn màu cam trong nhà chiếu ra bậc thềm, hắn đi lại thông thuận không cần sờ soạng tìm ổ khóa, ngọn đèn ấm áp chiếu sáng phòng ở sạch sẽ, thoạt nhìn tựa hồ cũng có điểm ấm cúng…

Sở Dật vào cửa liền thấy Sở Từ rủ hai chân xuống đất quy củ ngồi trên ghế, kinh ngạc nhìn nhìn đồng hồ treo trên tường, đã sắp bốn giờ…

.

.

.

6 thoughts on “[PQLA] Chương 5

  1. cảm ơn chủ nhà đã edit nhiều bộ nhất công đa thụ nha. Mình rất thích thể loại này luôn. Nhất là bộ Hiện đại hậu cung nhưng chờ đến giờ vẫn chưa có chương mới. buồn-ing.
    Bộ Phù quang lược ảnh này thấy văn án hấp dẫn quá. Nhưng đọc mấy chương đầu mình thấy có nhiều chỗ hơi khó hiểu.
    Mong chủ nhà edit thêm chương mới để đỡ bứt rứt nha.

    1. Đa tạ nàng ủng hộ, về phần Hiện đại hậu cung ta báo một tin rất buồn là tác giả năm đó đã rơi vào ma chướng của gameonline, mặc dù hứa hẹn với độc giả rằng sẽ không bỏ quên con cái không chăm, nhưng kết quả là đến giờ nó nằm bơ vơ ngoài đường (-_-!!)
      Còn Phù quang lược ảnh ta sẽ cố gắng, gần đây ta đang bận bịu quá, thông cảm cho ta nhé (^_^)

      1. Hóa ra tác giả bỏ hố a.
        Bạn là một editor chăm chỉ lắm mà mình biết đó. Không biết sao h mình mới biết phủ của bạn.
        Cố lên nha. Mình ủng hộ bạn.~(^_^)~

      2. Vì phủ ta nằm nép cuối con phố nhỏ trong một thành phố quá rộng lớn toàn nhà cao cửa rộng nên khó tìm chăng ~(-_-~)

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s