Posted in Uncategorized

[PQLA] Chương 7

Thiếu niên nhị

Giường gỗ kiểu cũ nằm có chút khó chịu, Sở Dật hai tay gối sau đầu, ý nghĩ thanh tỉnh không có một chút buồn ngủ, sau khi sống lại, lần đầu tiên tự hỏi hết thảy về Sở Từ Sở Ương, không thể phủ nhận, hai đứa đều thực vĩ đại, nhất là Sở Từ, độ mẫn cảm lẫn năng lực khống chế đối với thị trường đều không thua gì hắn, nếu nói là nhận được thiệp mời của ‘Kim Điển’ chui từ dưới đất lên làm hắn kinh ngạc một chút, như vậy một khắc khi nhìn đến ‘Kim Điển’ đem ‘Hạo Phương’ cùng các công ty cùng ngành khác đặt dưới chân kia, hắn bắt đầu chân chính ý thức được, Sở Từ, dưới tình huống hắn không biết, đã trưởng thành thành một thương nghiệp tân tú không thể bỏ qua…

Về sau nó buông ‘Kim Điển’, đến ‘Hạo Phương’ hỗ trợ, trong hai năm tốc độ tăng định mức lợi nhuận càng ngày càng cao, lợi nhuận chính là căn cứ chân thực chứng minh khả năng của nó, trong hai năm ấy, ấn tượng mà Sở Từ cho hắn, là một thương nhân tiêu chuẩn, lực phân tích cùng lực khống chế tinh chuẩn, thủ đoạn quyết đoán rõ ràng, cùng với… phi thường căm hận Mục Uyển San.

Sở Dật cứng đờ đột nhiên từ trên giường ngồi dậy, một ít đoạn ký ức linh tinh xoay chuyển, sau khi đến ‘Hạo Phương’, tính cực đoan của Sở Từ càng biểu hiện rõ ràng mà ngay cả hắn đều nhìn không được, sau khi hắn cùng Mục Uyển San đính hôn thì mâu thuẫn ngày càng sâu, Sở Từ Sở Ương hai đứa đều lục tục từ Tân Giang thành dọn ra ngoài ở riêng, vì thế hai huynh đệ hai ba năm thỉnh thoảng sẽ xuất hiện tranh chấp, ầm ĩ đến bế tắc, giải quyết việc chung không phân lui tới.

Hắn lúc ấy không tâm tư trông nom  điều đó, chỉ cho là tiểu hài tử trưởng thành muốn dọn ra ngoài ở, hiện tại xem ra, không chừng có vấn đề…

Sở Dật nghiêng đầu nhìn nhìn tiểu hài nhi bên cạnh, trên cái đầu nho nhỏ có những sợi tóc xoăn tế tế mật mật, dưới ánh trăng mềm mại sáng bóng, mặt mày tinh xảo cùng cái mũi nhỏ có chút tú đĩnh, mũi thở nhè nhẹ, khóe môi hơi hơi cong lên biểu hiện nó đại khái đang có giấc mộng đẹp, tuy hàng mi dày che phủ nhưng hắn vẫn có thể tưởng tượng  ánh mắt dưới đó sạch sẽ tinh khiết cỡ nào, làn da từ trắng nõn mềm mại, tựa như một tiểu thiên sứ, đứa bé này…

Thở sâu một lần nữa nằm xuống giường, hắn nên hảo hảo ngẫm lại, chuyện Sở Từ sau này nói sau. Hắn rốt cuộc vì sao lại rơi vào cảnh ấy, về sau tổng sẽ được phơi bày, mười lăm năm thời gian, vậy là đủ rồi!

“Ba —— ”

Lực đạo không nhẹ không nặng đánh vào cánh tay, Sở Dật đang lúc trầm trầm ngủ đột nhiên giật mình tỉnh lại, xú tiểu tử bên cạnh như con nhộng chui rúc trong chăn, nhích tới nhích lui cuối cùng trực tiếp chôn trong chăn dang tay chân thành hình chữ đại, tay chân xoay chuyển ngày càng lệch, cuối cùng đầu cũng dùng sức đỉnh lên bụng Sở Dật củng đến củng đi, nếu không xác nhận nó đang ngủ thật, hắn còn nghĩ nó đang muốn chiếm cả cái giường muốn đẩy hắn xuống!

Xú tiểu tử! Đây chính là cái nó gọi là tướng ngủ tốt sao!

Chăn trên người trong chốc lát bị kéo trong chốc lát bị kéo cuối cùng bị giật sạch, Sở Dật ngồi trên giường âm âm nhìn chằm chằm tiểu hài nhi ngủ đến hôn thiên ám địa, hắn thề, lần sau chết cũng sẽ không đáp ứng yêu cầu như thế!

Sở Dật kéo dài hô hấp tận lực xem nhẹ một loạt động tác thần kỳ của đứa bên cạnh, muốn nhanh chóng đi ngủ, ai biết nó càng ngày càng quá phận, toàn bộ tiểu thân mình hướng ra ngoài đẩy đẩy, phỏng chừng là muốn đem hắn đẩy xuống giường đi, các chi mở rộng tứ phía!

Cách áo ngủ lại bị đá một cước, Sở Dật cúi đầu quát lớn, “Sở Từ! Ngươi thành thật chút!” Đẩy tiểu thân mình càng ngày càng bá đạo muốn cho nó an phận chút, không nghĩ tới nó càng huy loạn, nói là quyền đấm cước đá một chút cũng không khoa trương, cánh tay bị bắt lấy còn sống chết giãy dụa, vậy mà còn không tỉnh…

Sau hừng đông hắn sẽ hảo hảo giáo dục tên tiểu hài tử nói dối lại hạnh kiểm xấu này.

Sở Dật túm gáy áo ngủ Sở Từ xách người lên, tính trực tiếp thả người lên ghế bên cạnh, Sở Từ tỉnh tỉnh mê mê bị quần áo siết khó chịu vậy mà lại tỉnh, khốn đốn dụi dụi mắt, con ngươi đen lánh mờ mịt không có tiêu cự, lông mi dài chớp chớp hai cái lại hoàn toàn khép lại, thì thào lời vô nghĩa, “Ca ca…” Khóe môi cong cong hai tay ôm cánh tay hắn, nghiêng đầu cọ cọ liền tiếp tục ngủ say.

Tiếp theo liền một chút phản ứng cũng không có.

Như vậy cũng có thể ngủ?

Sở Dật trợn mắt há mồm cộng thêm không biết nên khóc hay cười, quơ quơ cánh tay bị “con khỉ còi” bám lấy, thấy Sở Từ ngồi trên giường cũng lay động đến lay động đi, bất đắc dĩ thả lỏng lực đạo trên cánh tay, cười mắng, “Ngươi tốt nhất cầu nguyện đời trước ngươi không phải cố ý hại ta, đời này cũng đừng chọc ta sinh khí, nếu không —— ”

Tiểu thí hài ngủ như heo đương nhiên không nghe được, Sở Dật một lần nữa nằm xuống kéo Sở Từ không an phận vào trong lòng gắt gao ôm chặt, xú tiểu tử lộn xộn cuối cùng cũng thành thật hơn chút, toàn bộ tiểu thân thể đều khảm tiến vào, như bạch tuộc mà dùng cả tay chân khóa trên người hắn, Sở Dật ôm tiểu thân mình mềm nhũn không xương, thân thủ gắt gao túm lấy cánh tay quơ lung tung của Sở Từ, tốn nửa ngày cuối cùng nặng nề nhắm mắt lại…

Nắng sớm ló dạng, mặt trời sáng sớm dần hiện lên, kèm theo gió mát thoang thoảng xuyên qua bức màn, trên chăn ngát mùi thơm sạch sẽ, nắng sớm khinh nhuyễn, một phòng ấm dương.

Lúc Sở Từ mở to mắt thì một cử động cũng không dám, ôm ấp ấm áp, tiếng tim đập trầm ổn, dùng tay nhu nhu đôi mắt hơi khô sáp, đây là ôm ấp của ca ca, tối hôm qua mình ngủ trong phòng ca ca, trên giường ca ca…

Nó cho tới bây giờ chưa từng cách ca ca gần như vậy, mặc dù là tiểu Thiên ca ca, ca ca cũng chỉ ngẫu nhiên mới có thể ôm một cái, nó cùng Sở Ương, hâm mộ nhiều năm như vậy, ca ca rốt cục quyết định không ghét bọn nó nữa sao? Thật cẩn thận tựa đầu lên cánh tay ấm áp, nhẹ nhàng cọ cọ gắt gao nhắm mắt lại…

Khi Sở Dật tỉnh lại ánh nắng đã có thể chiếu qua bệ cửa sổ, giật giật thân thể mới nhớ tới tối hôm qua bên cạnh có thêm tiểu quỷ đầu ngủ, cánh tay tê rần, nghiêng đầu nhìn nhìn tiểu thí hài lông mi run lên rõ ràng đã tỉnh còn muốn giả bộ ngủ, thực muốn cho nó thấy dáng ngủ tối hôm qua của nó tốt đến mức nào, buồn bực nói, “Tỉnh?”

Tiểu quỷ đầu lông mi run run, đôi mắt thanh thần mênh mông ẩn chứa sợ hãi, Sở Dật cứng đờ, thân thủ dựng Sở Từ dậy, xoay người quyết định ‘tâm sự’ với nó, ngăn c  hặn thân thể Sở Từ muốn lui về sau, cau mày nói, “Trường học có người khi dễ ngươi?”

Sở Từ ngốc hồ hồ tựa như đang nằm mơ, chậm rãi lắc đầu, nhược nhược nói, “Không có…” Tuy rằng đám ngu ngốc đáng giận kia luôn cười nhạo nó không có ba ba mụ mụ, tan học không ai đón đến trường không ai đưa, còn giật đồ của nó đánh nó không ai làm bạn với nó, thế nhưng nó chỉ cần có ca ca là đủ, ca ca bề bộn nhiều việc đã mệt chết đi, không thể cho ca ca thêm phiền toái…

Việc trò chuyện với tiểu hài tử, mặc dù là hắn hiện tại, cũng không có kinh nghiệm gì, Sở Dật cứng ngắc kéo kéo khóe môi, tận lực làm mình thoạt nhìn hiền lành hơn chút, cười nói, “Vậy Tiểu Từ nói cho ca ca, Tiểu Từ sợ hãi nhất là cái gì? Phải nói thật, tiểu hài nhi gạt người sẽ không được ai thích đâu!”

Mặt mày nho nhỏ của Sở Từ nhăn chặt, toàn bộ khuôn mặt nhỏ nhắn trắng đô đô nhăn thành nắm, trong mắt giãy dụa nghi hoặc rối rắm Sở Dật nhìn mà tâm trầm xuống, xú tiểu tử, ngươi nếu dám nói sợ nhất chính là ca ca, lần này để xem, cho ngươi nếm thử chút bạo lực xem có cảm thấy bình thường ca ca có hung hay không!

Sắc mặt ca ca thối thối, Sở Từ đành phải gục đầu thành thật nói, “Sợ ca ca sẽ vứt bỏ Tiểu Từ.”

Đồng âm nhuyễn nhuyễn thấp khó nghe, Sở Dật hoài nghi mình nghe lầm, nghiêm mặt lạnh giọng nói, “Nam hài tử ủ rũ giống cái dạng gì, lớn tiếng lên!”

Sở Từ bị dọa đến co rúm lại, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo chưa thoát nét ngây ngô hoàn toàn thối lui có chút trắng bệch sợ hãi, Sở Dật trên trán gân xanh nhảy loạn, run rẩy thành như vậy, chẳng phải trong cảm nhận của bọn nó chính là ca ca xấu xa sao?

Sở Từ bối rối ngẩng đầu, nhìn ca ca có chút xa lạ, cuống quít nói, “Ca ca, mau rời giường, tiểu Thiên ca ca phải ăn điểm tâm đúng giờ! Hiện tại đã muộn…”

Sở Dật thở sâu, đứa nhỏ không hay ho này, mỗi ngày đều nghĩ cái gì! Ép lại tình tự quay cuồng, trực tiếp đứng dậy xuống giường nói, “Đi rửa mặt, ca ca đi làm cơm.” Đã mười giờ còn ăn bữa sáng gì nữa, trực tiếp ăn cơm trưa đi.

“Sớm.” Mở cánh cửa đã thấy Sở Thiên mặc chỉnh tề đứng ở cạnh cửa, Sở Dật lập tức tới bên cạnh, tính rửa mặt rồi liền làm cơm, đã nhiều năm không làm không biết tay nghề có thụt lùi hay không.

“Ca ca.”

Đồng âm trong veo như sơn tuyền lọt vào tai, Sở Thiên hiếm khi mở miệng, chính Sở Dật còn có chút kinh ngạc, năm năm trước từ bệnh viện đi ra, số lần đứa nhỏ này mở miệng có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Sở Dật hơi hơi xoay người, phi thường hữu hảo sờ sờ đỉnh đầu mềm mại của nó cổ vũ, kiên nhẫn nói, “Tiểu Thiên ngoan, thức dậy thực sớm.”

Đáng tiếc Sở Thiên một chút cũng không nể mặt, cầm cuốn sổ trước kia Sở Dật cho nó, thấy Sở Dật đi tới liền xé một tờ giấy giơ lên cao đến trước mặt Sở Dật, Sở Dật nhận lấy mở ra nhìn, thời gian trong ngày kỹ lưỡng đến từng phút, đều được ghi lại, bảy giờ rời giường, về phần sau khi rời giường làm gì, thì bỏ trống không viết, chín giờ ăn điểm tâm, mười hai giờ ngủ trưa, hai giờ bắt đầu đọc sách, năm rưỡi ăn cơm chiều, giữa lúc đó còn có khi tắm rửa, có khi đọc sách, về đọc sách gì, không nằm trong phạm vi Sở Dật suy xét, buổi tối chín giờ lên giường ngủ, thời gian tinh chuẩn, không kém một phân.

Sở Dật nhìn đồng hồ, trực tiếp trả giấy vào tay Sở Thiên, không sao cả cười cười nói, “Ca ca đã biết, lần sau sẽ không.”

Tiểu thiếu niên còn chưa cao đến eo hắn bước vài bước liền vòng tới trước mặt hắn, giơ tờ giấy kia ngửa đầu, ánh mắt tinh khiết sạch sẽ, đồng mâu đen láy cứ như vậy lẳng lặng nhìn hắn, hắc đồng tinh khiết không có một tia cố tình gây sự cùng không hài lòng, mặc cho ai nhìn cũng hiểu, nhóc đầu cải đỏ này không cố ý yêu cầu cái gì, nó chỉ là cố chấp muốn làm tốt mỗi một việc, hoàn thành việc đó, còn phải nghiêm túc không lệch chút nào.

Sở Dật ngẩn người, hắn hôm nay có lẽ so với Sở Dật mười sáu tuổi nhiều hơn chút kiên nhẫn, nhất là đối Sở Thiên.

Sở Dật kéo ‘đầu cải đỏ’ đến sô pha ngồi xuống, thấy nó vẫn cố chấp nhìn tờ giấy cơ hồ không có nếp gấp, thân nhiên nói, “Tiểu Thiên, mười rưỡi nên làm cái gì? Nếu em không làm, lập tức sẽ lại bỏ qua một việc…”

Nói hết lời Sở Thiên quả nhiên bắt đầu nghiêm túc lập thời gian biểu, Sở Dật thở phào một cái hướng Sở Từ nói, “Thường ngày nó cũng nháo như vậy sao?” Thời gian hắn có thể ở nhà vào buổi sáng không nhiều lắm, bởi vì không có thời gian chiếu cố, Sở Từ cùng Sở Ương mới năm tuổi đã bị đưa đi học, Sở Thiên cũng bị đưa đến trường Minh Tâm, vẫn nghĩ bữa sáng cũng là Sở Từ mua, nhưng không có khả năng mỗi lần đều đúng giờ như vậy đi?

Sở Từ có chút áy náy bất an lắc đầu, buổi sáng không muốn rời giường mới bỏ lỡ làm bữa sáng, Tiểu Thiên ca ca mới không vui, đặng đặng đặng chạy vào bếp một bên hô, “Tiểu Thiên ca ca đợi chút, lập tức sẽ xong ngay!”

Sở Thiên không biết có nghe hiểu không, mím môi trải phẳng tờ giấy bị Sở Dật biến thành có chút nhăn nheo, còn thật sự lại nghiêm túc lấy ra cái bút đỏ tùy thân mang theo đánh một dấu gạch chéo đỏ thật to, lấy ra khối rubik lẳng lặng ngồi trên ghế salon bắt đầu nghịch, Sở Dật bật cười, nhóc này đại khái là sinh khí đi! Phỏng chừng hôm nay đừng mong moi được từ nào từ miệng nó nữa!

.

.

.

Không học nữa, haizz, so với ngôn ngữ tiếng anh mà không ít người cho là dễ nhất trong khi học ngoại ngữ, thì ta vẫn thích mấy chữ tượng hình tiếng Trung hơn (dù rằng cũng chẳng biết bao nhiêu o(-_-)o

3 thoughts on “[PQLA] Chương 7

  1. Hôm nay có chương mới thật hạnh phúc a!!! Lâu lắm mới gặp mấy anh em Sở gia^^
    P/s: Em vẫn nghĩ tiếng anh dễ hơn so với kiểu chữ tượng hình như tiếng Nhật hay Trung!
    P/ss: Tỉ có face không nha???

    1. Reply P/s: Ta cũng bít là tiếng Anh dễ hơn, nhưng không hiểu sao nó không nằm được nổi trong đầu ta quá 1 ngày T^T Cơ bản là ta thik mấy chữ tượng hình hơn :v dù học thì cả 2 loại ngôn ngữ đều lười y chang nhau o(>_<)o
      Reply P/ss: Có face, cơ mà ít hoạt động đến thảm thương

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s