Posted in Uncategorized

[PQLA] Chương 8

Khởi đầu sự nghiệp

Phòng trong cùng bên phải trước kia là thư phòng, về sau thành phòng ngủ của Sở Ương, bên trong còn có giá sách thật lớn có đủ loại sách, phần lớn đều tối nghĩa khó hiểu, luật pháp, y học, thơ ca, vật lý, kinh tế tài chính, chính trị loạn thất bát tao cái gì cũng có, hắn không có thời gian quản liền vẫn để đó chưa xử lý, Sở Dật đứng trước cửa kêu, “Sở Ương, ra đây.”

“Ca.”

Áo trắng pha màu lam nhạt, quần bò cũ màu xanh da trời, thanh thuần lại an tĩnh, Sở Ương là đứa con giống Sở Minh nhất, mũi nhỏ tuấn đĩnh, lông mi đen đặc, khuôn mặt nhỏ nhắn lớn bằng bàn tay đường cong rõ ràng, lên tiếng chào hỏi sau liền nhẹ nhàng ngồi lên ghế sa lon, cúi đầu nhỏ không biết đang suy nghĩ gì…

Bưng ra đĩa trứng chiên vàng ươm và mỳ đặc, nhìn ra được người nấu rất thành thạo, trên áo sơ mi sạch sẽ của Sở Từ còn đeo cái tạp dề cũ không biết kiếm đâu ra, khuôn mặt nhỏ nhắn bị nhiệt khí chưng đỏ còn dính lấm tấm bột mì, thuần thục chuyển trứng ra đĩa, lại rót bát canh, ánh mắt tinh lượng và chờ mong nhìn nhìn hắn, giống như học trò nhỏ chờ khen ngợi, Sở Dật lại một chút cũng không cao hứng nổi, ngũ vị trần tạp, giọng khàn khàn nói, “Tiền cho các ngươi không đủ sao? Không đủ tại sao không nói?”

Sở Từ nghe vậy vội vàng lắc đầu, lung tung xoa xoa mồ hôi tinh mịn trên ót, từ trên ghế có chút cao nhảy xuống, nhanh chóng đi đến trước TV, nhón chân với lấy con heo nhỏ trên giá cao, đẩy tới trước mặt Sở Dật, cắn cắn môi nói, “Tiền của ca ca đều ở trong này, bữa sáng chiên trứng ở nhà tính ra lợi hơn…”

Trong bụng con heo nhỏ đã tróc sơn vài chỗ đều là tiền lẻ năm mười đồng, đã đầy một bụng, Sở Dật không biết nên nói cái gì, chỉ đành lặp lại, “Tiền ca ca cho các ngươi không đủ dùng sao?”

“Không phải, ca ca, em với Tiểu Uơng mỗi ngày đều làm bữa sáng cho Tiểu Thiên ca ca, có phải Tiểu Từ làm rất khó ăn hay không?”

Sở Dật im lặng, việc tiết kiệm, không nên nằm trong phạm vi lo lắng của chúng, không khí trong nháy mắt ngưng trệ, Sở Từ cùng Sở Ương bất an rõ ràng đến nỗi hắn muốn bỏ qua cũng khó, Sở Dật đành phải nói, “Ta mới là chủ gia đình, bảo mấy đứa làm thế nào thì làm thế ấy, về sau ít vào bếp thôi, cho tiền thì dùng —— này, coi như mấy đứa tự tiết kiệm tiền tiêu vặt, xử lý thế nào tùy mấy đứa.”

Sở Dật thấy Sở Ương Sở Từ đều buông bát đũa nhìn, không ăn cũng không nói, thần sắc bất an không yên, nghĩ đến lời xú tiểu tử nói lúc sáng, cảm thấy tất yếu phải làm sáng tỏ một chút, “Mấy đứa mang họ Sở, là người của Sở gia, có việc gì đều có thể nói với ca ca, nếu hợp tình hợp lý, ca ca có thể suy xét, muốn học gì, muốn làm gì, muốn cái gì, báo trước một tiếng, có lẽ ca ca sẽ ủng hộ giúp đỡ, hiểu chưa?”

Nói nhiều như vậy, hắn chỉ muốn cho chúng biết, chúng họ Sở, vĩnh viễn đều là người Sở gia.

Sở Từ và Sở Ương đều chăm chú nghe Sở Dật nói chuyện, nhưng lời lẽ khúc chiết khiến hai đứa không hiểu ra sao, hai cặp mắt to ngây thơ chưa đầy mờ mịt, Sở Dật thấy chúng không hiểu, đành nói, “Sở Ương, tìm sổ hộ khẩu ra đây.”

Đồ trong đĩa của ca ca một chút cũng chưa động tới… Sở Từ có chút mất mát nói, “Ca ca không thích cũng ráng chịu một chút, Tiểu Từ lần sau sẽ làm tốt hơn…”

Sở Ương yên lặng đặt cuốn sổ màu đỏ sậm lên bàn sau liền cúi đầu đối kháng với đĩa trứng, Sở Dật tùy tay lật xem, thời gian dài không đụng tới, một cỗ mùi da nhân tạo nồng đặc đập vào mặt, bên trong chỉ có bốn tờ giấy mỏng manh, tờ của cha mẹ đã sớm bị rút ra, Sở Từ Sở Ương mất chút thủ tục mới xếp vào được, Sở Dật rút tờ có tên chúng ra, đặt lên bàn, giảng giải đại khái một chút về ý nghĩa và cách dùng của thứ này, lần này ngay cả Sở Thiên cũng ngẩng đầu nhìn hắn, trầm giọng nói, “Xem kỹ, đây chính là hộ khẩu của mấy đứa, đặt trên danh nghĩa của ta, nếu ta đuổi mấy đứa ra ngoài, đó là phạm pháp, Sở Ương, ngươi hiểu phạm pháp là gì không?”

Lão sư nói, phạm pháp —— chính là việc không thể làm.

Sở Từ nghiêm túc nhìn nhìn tờ giấy mỏng kia, thấy tên mình đặt nghiêm chỉnh giữa trang giấy, chỉ chốc lát sau ánh mắt lượng lượng thấp thấp, lóe ra quang mang vui sướng kích động khiến khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo sinh huy rạng rỡ, ngửa đầu nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của ca ca, đỏ mặt nghiêm trang lớn tiếng nói, “Ca ca, Tiểu Từ sẽ hảo hảo bảo quản!” Nói xong mặt mày loan loan cầm tờ giấy mỏng manh nhanh chóng chạy về phòng ngủ, một hồi lâu mới đi ra, lúc ra hành động đã thoải mái hơn rất nhiều.

Sở Dật bật cười, tiểu tử này thực nghĩ nhặt được bảo bối, bộ dáng một bên mồm to nhai trứng một bên lén nhìn qua, như tiểu cẩu muốn phác tới làm nũng nhưng lại chỉ dám cách xa xa nhìn trông mong, ánh mắt sùng bái khiến hắn làm ca ca sinh ra cảm giác quỷ dị không biết tên, cũng không tệ lắm, ít nhất trước mắt hắn không ghét.

Sở Dật thấy Sở Ương cũng yên lặng gấp trang giấy đút vào túi áo, hơi bật cười, đứa ngốc này, cả ngày đều nghĩ cái gì vậy? Chẳng qua là trò hề lừa tiểu hài tử, hiệu quả không tồi là được. Lấy trứng trong đĩa tùy ý trút sang cho Sở Ương, thuận miệng nói, “Ăn xong ca ca đưa các ngươi đi báo danh.” Nếu hắn nhớ không lầm, tiệm cầm đồ ‘Dân Sinh’ ở ngay gần đó.

Vừa dứt lời Sở Dật liền rõ ràng nghe được tiếng cái thìa của Sở Ương va chạm cái bát, răng nanh của Sở Từ cắn nửa quả trứng chiên kẹp trên đũa, cả bàn chỉ còn tiểu hài nhi trì độn Sở Thiên là còn bình thường chút, Sở Dật lười quản chúng nghĩ cái gì, nói tiếp, “Ăn xong liền thu dọn đồ đạc đi.”

Hiển nhiên, cùng ba mao hài tử ra cửa không phải quyết định hay, bà nội trợ nhà đối diện là một lão thái bà hiền lành nhưng cũng thực dong dài, mẹ hắn Trần Uyển sinh ra cũng không tốt, sau khi gả vào nhà giàu có nhưng ông bà ngoại nhất định không chịu dọn vào khu nhà cấp cao, vẫn muốn ở lại trong ngõ hẻm cũ kỹ, khi đó mỗi lần hắn đến, đều có thể gặp lão thái bà nhà đối diện này với bà ngoại vì chút chuyện lông gà vỏ tỏi mà hầm hè nhau, không tới vài giây lại dính nhau như keo sơn, thật là trở mặt còn nhanh hơn lật sách.

Lão thái thái tinh thần rạng rỡ cười tủm tỉm vừa đánh giá vừa gật đầu nói, “Ha hả a, Tiểu Dật rốt cục muốn làm hảo ca ca, ai, trước kia là nãi nãi hiểu lầm con, ha hả, nghĩ lại quả là nãi nãi hồ đồ rồi, Tiểu Dật chọn đại học gần như vậy, còn không phải vì chiếu cố đệ đệ sao?”

Sở Dật sắc mặt cứng đờ, nhìn kỹ gương mặt hoa cúc sáng lạn trước mặt, cười cười cứng ngắc liền dắt Sở Thiên, hai hài nhi đeo bọc nhỏ nói tạm biệt với lão thái thái rồi theo sau.

Sở Từ kéo Sở Ương vài bước chạy đến, ngửa đầu nói, “Ca ca, ca ca thật sự vì bọn em mới không học đại học nơi khác sao? Lão sư nói, trường học tốt nhất cách nơi này rất xa…”

Sở Dật dừng bước, nhìn đồng hồ nói, “Không phải. Tới trường học, mấy đứa tự đi vào.”

Sở Từ có chút thất vọng, rất nhanh liền trát trát nhãn tình nói, “Ca ca quên sao, Tiểu Thiên ca ca học ở trường Minh Tâm, trường đó ngày mai mới khai giảng.”

Sở Dật ngẩn ra quay lại nhìn Sở Thiên ở phía sau không xa không gần cách bọn họ khoảng mười thước, ngạc nhiên nhớ tới tình huống đặc thù của Sở Thiên, căn bản không học ở đây, đưa về nhà không kịp, “Ngươi hôm nay có lên lớp không?”

Sở Từ ngoan ngoãn lắc đầu nói, “Hôm nay chỉ là khai giảng, hàng năm đều là ngày mai mới học.”

Sở Dật nhìn nhìn Sở Thiên cúi đầu đứng một bên, kéo người đến cạnh Sở Từ Sở Ương nói, “Trông chừng Tiểu Thiên, nhớ kỹ, chỉ có thể ở trong trường.”

Đi vài bước lại quay lại nói, “Tới bữa chiều lại đến đón mấy đứa.”

Sở Từ lông mi chớp chớp, nắm chặt quai cặp trên vai, vui sướng ngửa đầu cam đoan, “Ca ca yên tâm, em với Tiểu Ương sẽ chiếu cố Tiểu Thiên ca ca.” Chuyện ca ca dặn dò, nó nhất định sẽ làm tốt cho ca ca xem!

Sở Dật như có như không gật gật đầu, xoay người đi đến Dân Sinh.

“Xin hỏi, khối ngọc này…”

Nhân viên đứng quầy tuổi trẻ xinh đẹp xem qua đồ vật kia sau thần sắc do dự chần chờ, Sở Dật biết cô đang hoài nghi cái gì, hắn một người trẻ tuổi quần áo mộc mạc, có được đồ vật như vậy, có người hoài nghi cũng không ngạc nhiên, Sở Dật lười giải thích, vuốt ve bạch dương chi ngọc trong tay, thản nhiên nói, “Mời lão sư đến đây đi.”

Trịnh Nhiễm tự động bổ não người trước mắt thành một công tử ca nghèo túng hoặc là trốn nhà đi bụi, cao thấp đánh giá vài lần đột nhiên nhớ tới mình bây giờ là nhân viên quầy, làm một nhân viên đủ tư cách là không thể kỳ thị khách hàng, mặt đỏ hồng có chút co quắp cứng ngắc cong người, nói tiếng thật có lỗi liền vội dẫn hắn vào trong.

Quy phạm quản lý, lưu trình hóa kỳ đâu vào đấy, tư chất đoàn thể chuyên nghiệp, hắc bạch thế lực sau lưng cường đại, năm năm sau Trịnh gia ôm đến 70% cổ quyền, Dân Sinh thành đơn vị đánh giá uy tín quốc tế nhất toàn bộ đại lục.

Trong phòng khách màu ám trầm an vị hai lão nhân đã qua tuổi bán trăm, trên bàn hỗn độn giấy tờ bảng biểu, hai người tựa hồ đang tranh luận cái gì, Sở Dật lúc này mới chú ý tới nhân viên quầy dẫn hắn vào, hành vi làm càn không có chút bộ dáng nhân viên, tùy tiện vỗ vỗ bả vai một người đang quan sát xuyên qua mắt kính, hai người liền dừng tranh luận, chuyển tới chủ vị Sở Dật mới nhìn rõ, một người tây trang nho nhã nghiêm túc, một người trang phục đơn giản hưu nhàn cũng không mất đi phong phạm.

Chu Dịch, một bậc bình cổ sư cùng đẳng cấp với các lão sưu tầm đồ cổ Cửu Tấn. Trịnh Thuật, người cầm quyền thứ hai của Dân Sinh, phụ thân của Trịnh Phạm gia chủ đương nhiệm Trịnh gia.

Sở Dật quét mắt qua bản kế hoạch trên bàn còn chưa kịp lấy đi, liếc qua hắn đã đại khái biết được bọn họ muốn làm gì, bất động thanh sắc dời tầm mắt, đưa tay đặt bạch dương chi ngọc lên miếng gấm phủ trên bàn gỗ trầm, gấm lụa màu vàng tôn lên mỹ ngọc thuần trắng sáng, xanh ngọc oánh nhuận ẩn có lưu quang, chính Chu Dịch cùng Trịnh Thuật nhìn quen bảo bối đều kinh ngạc một chút, xem qua sau thật dâng lên hưng trí, cầm trong tay cẩn thận xem xét, cũng không có ý dùng dụng cụ trắc lượng, Sở Dật cũng không thúc giục, chỉ tùy ý nhấm trà tính giờ.

Chu Dịch cùng Trịnh Thuật liếc nhìn nhau một cái, thanh niên trước mặt này cũng không giống sốt ruột cần tiền, thanh thanh cổ họng mở đầu giao dịch, “Tiểu tử, ha hả, ngươi nếu thực cần tiền gấp, liền trực tiếp đề đi, còn do dự cái gì, cầm cố là như vậy, tóm lại vẫn còn đó.”

Hai lão cáo già bàn tính cái gì hắn sao lại không biết, Sở Dật cười nói thẳng, “Đây là vật duy nhất cha ta để lại cho ta, bán đi chẳng phải là bất hiếu bất nghĩa.”

Nhân viên quầy đứng một bên nhanh chóng đặt một phần tư liệu tới trước mặt hắn, phía trên viết rõ ràng có liên quan tới thân thế của hắn, tình huống hiện tại, nguồn kinh tế, thậm chí là bằng cấp gia thể tài sản của cha mẹ hắn Sở Minh, Trần Uyển và vân vân đều rành mạch, Sở Dật đại khái quét mắt liền ký tên. Tiệm cầm đồ Dân Sinh sở dĩ có thể bộc lộ tài năng giữa một đống sản nghiệp cùng loại, là dựa vào thế lực cường đại sau lưng Trịnh gia, tư liệu nắm trong tay kỹ càng tỉ mỉ, số tiền đưa càng gần với phạm vi năng lực của người cầm cố, bảo đảm vạn vô nhất thất. Nói trắng ra Cửu Tấn chính là địa bàn của Trịnh gia, muốn trong mấy giờ điều tra rõ gì đó, thật quá đơn giản.

“Tiểu tử, ngươi hình như một chút cũng không kinh ngạc.” Trịnh Thuật có chút kinh ngạc, tùy tiện lật xem tư liệu trong tay, ba một tiếng phi lên bàn gỗ, tâm tư xoay chuyển sắc mặt dần dần ám chìm. Vung tay lên Trịnh Nhiễm đứng bên cạnh hiểu ý, liền ra ngoài lấy tư liệu càng chi tiết.

Sở Dật buông bút, có chút không xác định lão nhân khôn khéo này là vì hắn biết gia sản của Dân Sinh mà biến sắc, hay là cảm thấy hắn không có năng lực trả lại chút tiền ấy, liếc mắt tư liệu loạn thất bát tao trên bàn, nghĩ lại tình hình lúc ấy, thuận miệng nói, “Không cần lo lắng chính sách tăng lợi tức lần này, tăng lợi tức sẽ khiến thị trường chứng khoán rơi xuống, nhưng lần này, bản thân thị trường chứng khoán có thể tiêu hóa phong ba khi tăng lợi tức. Chấn động ngược dòng là kết cục đã định.” Tình hình chung sáu tháng cuối năm nay, trên đời này không có ai rõ ràng hơn hắn.

Hắn nói thực thông tục, tận lực bỏ bớt ngôn ngữ tài chính thâm ảo, để tránh gặp phiền toái không cần thiết, thấy sắc mặt hai người đối diện đổi mấy lần, tùy tay chỉ chỉ đường cong lũy thừa trên bàn, bấm tay tùy ý gõ gõ bàn gỗ, đạm thanh nói, “Nếu thật sự muốn thành công chuyển tiền, có được năng lực đó, ‘Trịnh gia chủ’ không ngại hạ tỉ suất hối đoái bạo lần này chứ, rất đơn giản, lên xuống sinh ra từ chênh lệch giá, đó mới là tịnh kiếm.”

Nói đến tận đây, Sở Dật lơ đểnh nhấm hớp trà, chờ bọn họ tiêu hóa, suy nghĩ cẩn thận, không phải thiên phương dạ đàm. Nguyên lý rất đơn giản, tin tưởng mặc dù không phải người giới tài chính không phải dân chứng khoán, cũng nghe tới Soros với quỹ Quantum Fund của ông, khủng hoảng kinh tế ở Mexico bảng Anh rớt giá, vị đại ngạc cùng ác ma trong giới tài chính này, đã mua bán tỉ suất hối đoái, khai thác đồng tiền mất giá, khác biệt ở chỗ dân chứng khoán bình thường không như ông có thể lay động tài chính khổng lồ từ thị trường tự do, không thể làm người chăn cừu, những người này, đương nhiên cũng chính là Sở Dật, hắn không làm được, chi bằng bán một cái nhân tình.

Chu Dịch vội vàng quét mắt số liệu chỉ tiêu trên bàn, lại tinh tế suy tính mấy lần trong lòng, xác nhận không tính sai. Người trước mặt này, là một người trẻ tuổi chưa đủ mười tám! Ngăn chặn kinh dị hoảng sợ bốc lên trong lòng, đẩy đẩy Trịnh Thuật bên cạnh đang lâm vào trầm tư, môi hơi khô nứt khép khép mở mở vẫn chưa nói ra cái gì.

Trịnh Thuật trên mặt bởi vì kích động hưng phấn mà ửng hồng dần dần thối lui, ánh mắt dài nhỏ khôn khéo chợt lóe quang mang, thanh thanh yết hầu hơi khô ách lạnh lùng nói, “Tiểu tử, ngươi nói nghe thực đơn giản!”

Trong thời gian ngắn như vậy đã hồi thần, không hổ là Trịnh Thuật, Sở Dật thưởng thức nhìn lão đại hắc đạo khôn khéo này, lơ đểnh nói, “Nghĩ nhiều lắm, đương nhiên là không dễ dàng, có điều, lấy năng lực của Trịnh gia, muốn mượn cơ hội này nuốt một khoản ở Cửu Tấn, số tiền kia, sẽ không nhỏ.”

Không khí trong phòng lưu động thật sự thong thả, tầm mắt kẻ khống chế dừng trên người hắn càng ngày càng âm u đề phòng, cơ hồ có thể đốt ra một cái động, Sở Dật lơ đểnh cười cười nói, “Trịnh bá bá thật là quý nhân hay quên, vài năm không gặp, kim mao trong nhà vẫn tốt chứ?”

Chu Dịch đưa tư liệu trong tay qua cho Trịnh Thuật, Trịnh Thuật vội vàng đảo qua nghi hoặc nói, “Ngươi là đứa con của Sở Minh.”

Hắn vốn không muốn nhấc lên tầng quan hệ này, đừng nói cha hắn hiện giờ hóa thành bụi sớm vô ảnh, cho dù đặt ở thời kỳ Sở Minh cường thịnh năm đó, vị bá chủ hắc đạo trên mặt sảng khoái kì thực khôn khéo giảo quyệt này, cũng không nhất định sẽ bán nhân tình gì, chẳng qua giải thích hắn vì sao biết Trịnh gia ‘bối cảnh cường đại’ mà thôi, miễn cho lại sinh sự thôi. Nếu là vì lộ đầu mà vứt bỏ tánh mạng thì mất nhiều hơn được.

.

.

.

5 thoughts on “[PQLA] Chương 8

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s