Posted in Trang chủ

[PQLA] Chương 11

Ca ca nột khăn mặt

Tháng bảy trường học đưa thông báo, hạng mục thực nghiệm có liên quan tới Ngân Hạnh, theo dự định sẽ vào tháng tám sang năm, nhắc tới cuối năm nay, công trình được mệnh danh là ‘Điền viên’, tổng diện tích năm mươi mét vuông, giai đoạn thiết kế trước sau lưng có Bối Luật Minh, khi thi công có Bùi gia, công trình làm xong nhận được đánh giá tốt là chuyện đương nhiên, Sở Dật nếu có thể nắm được khối kim bài này, đây sẽ là một khởi đầu tốt đẹp cho công ty mới.

Trong ba tháng sau khi nhận được thông báo Sở Dật chỉ chuyên tâm làm một chuyện, chính là nhanh chóng chuẩn bị hết thảy cho công ty, mấy tháng này hắn ban ngày đều ở trường học xoay quanh các bộ môn, buổi tối ở công ty cùng lão sư và công nhân thức đêm lập phương án quy hoạch, quy trình rườm rà cần bàn bạc với các ngành của chính phủ, trước tiên hắn liên hệ với thầy hướng dẫn Bành Minh Sinh, phí sức một phen mới thuyết phục được lão nhân nghiêm cẩn đến mức hà khắc này, trước khi thấy đề án chi tiết của công ty hắn, lão tiến sĩ của cải hùng hậu này kiên quyết phản đối đề nghị của hắn, lập tức đưa ra hàng loạt ví dụ thực tế tai hại.

Sở Dật tốt xấu gì cũng là người từng trải, đối với vấn đề sẽ xuất hiện trong tương lai hắn sao có thể không nghĩ tới, đâu vào đấy liệt ra các phương án giải quyết, thái độ lão nhân kia có chút thả lỏng, thực nghiêm túc đưa ra lời khuyên, thị trường không phải trò tiểu đánh tiểu nháo trong học viện, quỷ biện khó lường khó có thể nắm trong tay, nếu không đủ năng lực vận tác tài chính và khả năng ứng biến, mà chỉ có ý tưởng, thì cũng chỉ là lý luận suông.

Sở Dật âm thầm gật đầu, vị này ở trong học viện nổi danh quỷ kiến sầu không được đồng nghiệp và học sinh yêu mến, thái độ lại cùng hắn không mưu mà hợp.

Hắn cũng không nhiều lời, trực tiếp đưa hai bản hợp đồng công trình loại nhỏ, cùng giấy mời thầu một gói thầu công trình quốc lộ lên trước mặt lão, lão nhân này mới chính thức tin tưởng hắn trước khi tìm lão đã làm đầy đủ giai đoạn chuẩn bị, bắt đầu nghiêm túc đánh giá đề nghị tương đối mạo hiểm của nghiên cứu sinh này. Cuối cùng nhìn bản đánh giá của chính phủ về tính khả thi và thị trường tương lai, mới chính thức an tâm.

Cuối cùng, lão tiến sĩ nhìn chằm chằm giấy trao quyền có đóng con dấu đỏ của ngân hàng bảo đảm đưa vào hoạt động tài chính thật lâu sau, mới nói một câu ý vị thâm trường —— Tiểu tử, dã tâm chính là con dao hai lưỡi, dùng cẩn thận.

Ngày hôm sau Bành Minh Sinh bắt đầu phát động đả thông quan hệ các nơi mấu chốt, có lão tương trợ, sự tình liền đơn giản mà hiệu suất lại cao hơn rất nhiều. Không đến nửa tháng, công ty đã danh xứng với thực trong cơ sở dữ liệu của cục công thương, mang mác sinh viên đi gây dựng sự nghiệp, chẳng những chính phủ mở đèn xanh, thậm chí còn hấp dẫn thầy hướng dẫn của hắn gia nhập đầu tư, tuy rằng những người này chỉ là muốn dính tiếng tăm dễ nghe, Sở Dật cũng lơ đểnh tiếp nhận toàn bộ, hắn nhìn trúng không phải chút tiền vốn ít ỏi này, mà là mạch quan hệ trong tay bọn họ, chờ bọn họ nếm được chút ngon ngọt, câu đến cho công ty những công trình béo bở cũng không khó.

Hắn trước khi trọng sinh công việc cũng không dính gì đến chuyên ngành, gặp mặt Bành Minh Sinh cũng chỉ có ba năm lần, tiếp xúc tuy ít, nhưng hắn cũng rành mạch hiểu được, tranh chấp của giới kiến trúc, nếu xuất hiện, thì chính là chuyện nhân mạng. Cho nên mặc dù là Bành Minh Sinh bàn giao một ít giấy tờ nhìn như không cần thiết, hắn cũng không nói nhiều mà đều nhận lấy còn làm thực tốt, hắn có thái độ này, cũng gây dựng được quan hệ thầy trò với Bành Minh Sinh.

Lão sư bảo hắn giao toàn bộ công tác ở giai đoạn tiền kỳ công trình cho lão, bởi vì báo xin phê chuẩn xây dựng cần bản vẽ công trình cơ bản, hơn nữa người thực tế đầu tư của công trình lần này chính là Bùi gia, hắn cũng dần thân quen với người thiết kế chính Bùi Văn Thanh, đương nhiên còn có Trịnh Nhiễm. Ba năm tháng cùng hợp tác, cũng coi như vui vẻ.

Mưa nhỏ tí tách làm cho không khí tươi mát không ít, Sở Dật thở dài một hơi, mỏi mệt kéo kéo cái nơ có chút chặt, mấy tháng công tác cường độ cao đột nhiên được thả lỏng, cả người tinh thần đều có chút hoảng hốt, xương cốt dã dời thắt lưng đau nhức, ở ngoài cửa có thể nghe thấy trong nhà mở TV, tiếng nổ sùng đoàng đoàng, mở cửa chỉ thấy Sở Từ mặc tạp dề cũ dài tới nỗi quết xuống đất, trong tay còn cầm khăn lau, thấy hắn ánh mắt liền sáng long lanh tràn đầy vui sướng, “Ca ca…”

Âm cuối có chút dài kéo theo nhớ nhung, Sở Dật lúc này mới nhớ tới trong khoảng thời gian này số lần hắn về nhà có thể đếm được trên đầu ngón tay, tùy tay xoa xoa tóc xú tiểu tử hỏi, “Có nước ấm không?” Trước khi về nhà hắn đi câu lạc bộ tìm người đánh đấm một chút, hiện giờ trên người dính nị thực không thoải mái, muốn tắm rửa rồi nghỉ sớm một chút.

Tùy ý liếc mắt TV, “Bản sắc anh hùng”, trong khoảng thời gian này “Cổ Hoặc Tử” và mấy phim hắc bang gì đó phủ kín tủ kính vách tường của các nhà, Sở Dật không hứng thú nói, “Về sau có người gõ cửa cần hỏi trước là ai, người lạ thì đừng tùy tiện mở cửa.”

Sở Từ chỉnh tiếng TV nhỏ đi, ngửa đầu thấy vẻ mệt mỏi của ca ca, trong lòng có chút khổ sở hơi hơi cúi đầu, cắn môi nói, “Sẽ không, em biết là ca ca.”

Sở Dật tùy ý gật gật đầu không lên tiếng, không lâu nữa bọn họ sẽ rời khỏi đây. Tình hình trị an bên Thiên Kiêu Bắc Lộc tốt hơn bên này rất nhiều.

Sở Từ nhìn ca ca mệt đến không muốn nói chuyện, dọn sạch mấy thứ trên bàn, rót chén nước ấm đặt tới trước mặt ca ca nhẹ giọng nói, “Ca ca nghỉ ngơi trong chốc lát, Tiểu Từ xả nước cho ca ca tắm.”

Sở Dật đứng dậy cầm quần áo liền đi tới phòng tắm, đi vào chỉ thấy Sở Từ vò khăn tắm, tóc bị hơi nóng trong phòng tắm biến thành ẩm ướt dán trên trán, gương mặt có chút hồng lấm tấm bọt nước tinh mịn, bồn tắm lớn sạch sẽ sáng bóng đến lóa mắt, nhìn thực buồn cười lại có chút cảm giác không nói nên lời, vài bước đi qua xách người ra ngoài cửa nói, “Được rồi, đã rất sạch sẽ rồi, ra ngoài chơi.”

Sở Từ giơ lên khuôn mặt nhỏ nhắn bị nước ấm hấp làm có chút ửng hồng, đưa khăn tắm trong tay qua, mềm nhẹ nói, “Ca ca, ân, khăn tắm.”

Sở Dật thuận miệng lên tiếng, nhận khăn tắm để qua một bên bước vào trong, mặt nhăn nhíu mày cởi quần áo trên người xuống tùy ý vứt qua một bên, thử thử nước ấm dự định ngâm mình một lát.

“Ca ca…”

Đồng âm thanh thúy nhuyễn nhuyễn ẩn ẩn hưng phấn cùng hâm mộ, quan trọng nhất là thanh âm phát ra rất gần!

Sở Dật nhanh chóng rút chân khỏi bồn tắm, chộp lấy khăn tắm trên giá nhanh chóng quấn quanh eo, trong phòng tắm hơi nóng bốc lên cao, trước mắt một mảnh sương mù, đứng ở cửa là Sở Từ hai tay ôm khăn tắm chậm rãi tiến vào, vẻ mặt bối rối, thanh âm có chút lắp bắp, “Ca ca, Tiểu Từ kỳ lưng cho ca ca nhé…”

“Không cần, đi ra ngoài.” Lõa thể trước mặt đệ đệ, tựa hồ không phải chuyện có thể tăng uy nghiêm.

Rối rắm trong lòng Sở Dật làm sao Sở Từ hiểu được, chỉ nghĩ ca ca không thích người khác quấy rầy, vừa đi ra vừa lưu luyến quay đầu tranh thủ, “Vậy ca ca, cần thêm gì thì gọi Tiểu Từ…”

Nói còn chưa hết, Sở Dật lạnh mặt bước vài bước qua trực tiếp xách người ra cửa, thư thư phục phục ngâm mình, tắm xong ra chỉ thấy cách vách Sở Từ ngồi xổm trước một cái chậu lớn cố sức chà chà quần áo, còn nghiêm túc dùng sức, từ bên cạnh nhìn hắn thậm chí có thể thấy khóe môi tiểu thí hài hơi hơi cong lên, Sở Dật nhìn trong chốc lát mới khàn khàn nói, “Lại đây.” Nam hài tử mỗi ngày ở nhà làm gia vụ còn ra thể thống gì, như vậy chẳng phải hắn quá vô năng rồi sao?

Sở Từ đứng dậy vung vẩy cánh tay có chút đau, nâng lên lau mồ hôi, cánh tay trắng noãn dính đầy bọt biển, trát trát nhãn tình nói, “Ca ca.”

Đôi mắt đen tinh thuần tràn ngập mờ mịt cùng nghiêm túc, Sở Dật có chút đau đầu, lúc trước hắn cũng đã tính giáo huấn tiểu tử này, cũng không phải bắt nó làm người hầu, “Ngươi với Sở Ương phải chuyển tới trường mới, thành tích hiện tại của ngươi quá kém, trường tiểu học Cửu Tấn ngươi cũng nghe nói tới rồi chứ, tự ngươi nhìn rồi lo liệu, đừng làm ta thất vọng.”

Sở Dật còn tưởng rằng nó sẽ phản bác hay bất an gì đó, dù sao phải chuyển tới nơi mới, không nghĩ tới xú tiểu tử nghe xong trong mắt nhanh chóng dâng lên ý chí chiến đấu, gật gật đầu thật mạnh còn giống như nó phải làm đại sự kinh thiên động địa vậy, bộ dạng đeo tạp dề tay dính đầy bạch bọt biển lại mang vẻ mặt trịnh trọng, thành công lấy lòng Sở Dật, cho nên trong tiếng cười đại khái mang theo vui đùa, ngầm tính thời gian nhàn hạ về nhà trêu chọc tiểu hỗn đản, dường như cũng không tồi.

Sở Từ thấy ca ca tựa hồ không quá tin tưởng nó có thể làm được, có chút mất mác xụ tiểu bả vai, nỉ non nói, “Ca ca, Tiểu Từ sẽ làm được.” Nói xong không biết nghĩ đến cái gì lại nhanh chóng đề cao tinh thần, mặt mày loan loan nói, “Ca ca, ca ca tin tưởng Tiểu Từ, trong trường có lão gia gia nói Tiểu Từ rất có phong phạm của ca ca năm đó.”

Sở Dật nhấc người qua một bên, ào ào giặt sạch quần áo trong chậu vắt lên, thấy tiểu thí hài vẫn nhắm mắt theo đuôi phía sau hắn, buồn cười nói, “Qua một bên đứng, nói đi.” Xú tiểu tử hôm nay hình như có chút dính người…

“Lão gia gia nói ca ca năm đó là tiểu thần đồng, khi lớn bằng Tiểu Từ bây giờ đã học hết kiến thức sơ trung … Ca ca…”

Trong giọng tiểu thí hài tràn đầy sùng bái nhụ mộ làm Sở Dật muốn bật cười, lại cảm thấy bản thân có chút ngớ ngẩn, cực lực khống chế biểu tình khiến thanh âm đều có chút vặn vẹo, hừ nhẹ một tiếng ra khỏi phòng tắm, “Lão gia gia của ngươi có nói cho ngươi biết phải phải đặt bao nhiêu tâm tư lên học tập không?” Kỳ thật nào có cái gì thần đồng, chỉ là mẹ hắn muốn hắn nhanh chóng học xong chương trình học trung học, trực tiếp xuất ngoại bồi dưỡng quản lý tài chính, sớm về tiếp nhận gia nghiệp, từ bốn tuổi đến mười hai tuổi, hắn đều mời giáo sư dạy kèm ở nhà, mỗi năm hơn ba trăm ngày, mỗi ngày mười hai tiếng, ngoài thời gian rèn luyện thân thể, đều cùng lão sư một chọi một mà dạy học, cường độ học tập như vậy, dù là ngốc tử vào trường học cũng sẽ là thần đồng.

Nhận thấy ‘cái đuôi nhỏ’ nhắm mắt theo phía sau, khóe môi Sở Dật xả ra nụ cười sung sướng ngồi vào ghế sa lon, xú tiểu tử hôm nay hình như không còn sợ hắn như trước, có điều, cảm giác dường như cũng không tồi…

Sở Dật quyết định vì cảm giác mới mẻ trong lòng này mà bỏ qua trạng thái kỳ quái hiện tại, thả lỏng thân thể tựa vào sô pha, tiểu thí hài liền lấy khăn mặt lau tóc cho hắn, nhẹ nhàng thiếu đi cẩn thận lấy lòng, hơn chút tự nhiên thân cận, biến hóa như vậy… Dường như không tồi.

Khăn mặt màu lam nhạt có chút cũ nhưng tản ra hương vị khô ráo tươi mát, cứ ngửi như vậy, mỏi mệt mấy tháng tích lũy giống như tiêu tán không ít.

Sở Dật tùy tay nhéo nhéo cánh tay cùng thắt lưng gầy trơ xương của Sở Từ, nhất thời có chút bất mãn, cau mày nói, “Ngươi không cơm ăn sao? Ngày mai liền cùng Sở Ương tới câu lạc bộ, quyền thuật hay đấu vật tự do, chọn lấy một thứ, chín giờ đến mười hai giờ. Ngươi quá yếu.”

Bàn tay mềm mềm nhẹ nhàng ôn nhu xoa bóp trên đầu, Sở Dật trực tiếp ngả người nằm trên salon, tóc khô đầu ngón tay nhuyễn nho ấm áp của Sở Từ liền đảo quanh huyệt thái dương của hắn, phỏng chừng muốn ấn ấn cho hắn, lần trước cảm giác không tồi lần này Sở Dật cũng không phản đối, không khí thoải mái an nhàn, làm cho người ta buồn ngủ…

“Ca ca… … Về sau ca ca có phải sẽ thường xuyên về nhà không…”

Cúi đầu nỉ non như nói mộng, yếu ớt tựa như ánh mặt trời vừa thoát khỏi sương mù, lướt qua lòng người, thanh âm thấp đến nỗi hắn cơ hồ nghe không được, Sở Dật miên man suy đoán một hồi mới hiểu được, chậm rãi mở mắt nói, “Cái gì?”

Sở Từ cúi thấp đầu nghiêm túc công tác một chút phản ứng đều không có, nếu nói là chuyên chú đến mức thành kính cũng không quá phận, Sở Dật trong đầu xoay chuyển, nửa ngày mới khàn khàn nói, “Tháng sau sẽ ổn định, rảnh rỗi dẫn mấy đứa đi công viên chơi trò được chứ.” Trước kia không cho chúng đi, bởi vì không có tâm tư cũng không có thời gian, hiện tại… Có lẽ không tồi.

Sở Từ không phản ứng gì, nhưng Sở Ương làm bài tập bên cạnh, Sở Thiên cúi đầu chơi trò chơi nghe vậy đều ngẩng đầu nhìn hắn, hai đôi mắt đen nháy trong suốt tinh thuần phản quang dưới ánh đèn, cứ như vậy lẳng lặng nhìn hắn, đến mức trên bộ mặt than của Sở Thiên cũng nhuộm chút sung sướng khó có được, giống như hắn làm được một đại sự.

Sở Dật bị nhìn mà trong lòng nóng lên có chút xấu hổ, hồi tầm mắt ma xui quỷ khiến dùng ngón tay trạc trạc cái mặt nghiêm túc của Sở Từ, xúc cảm mềm mềm nộn nộn không tồi, lại vô ý thức trạc thêm vài cái, Sở Từ bị trạc có chút tê tê, nửa ngày mới kịp phản ứng ca ca mình đang làm cái gì, lui về phía sau một chút bụm mặt không dám tin kêu lên, “Ca ca! ?” Ca ca gần đây thực không giống trước, giống như nằm mơ…

Sở Dật sắc mặt mất tự nhiên nhìn nhìn ngón tay mình, buông tay vờ lạnh mặt nói, “Đệ đệ ta nuôi, trạc một chút thì làm sao, ta có đánh ngươi cũng không phạm pháp.” Lời này có chút ngang ngược, Sở Dật nhìn nhìn Sở Từ bụm mặt đứng một bên có chút không biết làm sao, tâm tình tốt phì cười ra tiếng, tiểu hỗn đản này bày biểu tình gì đây.

Sở Dật thấy ba đứa nhóc lẳng lặng nhìn hắn như thấy người ngoài hành tinh, có chút buồn bực thanh thanh yết hầu nói, “Nhìn cái gì, còn không đi ngủ.”

Sở Ương ngoan ngoãn cất bài tập, đá dép lê nhẹ nhàng xoay người trèo lên sô pha, Sở Dật kinh ngạc nhìn hành vi quỷ dị của đứa nhỏ này, còn chưa kịp hiểu được đã thấy nó đạp sô pha trực tiếp nằm úp sấp lên ngực hắn, hai chân tách ra tự động tìm vị trí thoải mái, khuôn mặt nhỏ nhắn non mềm phấn nhuận dán trước ngực hắn cọ cọ lên áo ngủ rồi bất động, một câu nói cũng không có, Sở Dật vô ý thức ôm lấy thân thể tiểu thí hài sắp trợt xuống, tùy ý nói, “Sở Ương, mệt nhọc sao? Mệt nhọc thì đi ngủ.” Không phải bình thường nó vẫn ngủ ở đây chứ, lúc này nó nằm đây là ngại hắn chiếm sô pha đi.

Sở Ương phun ra hơi thở ẩm ướt làm ngực ngưa ngứa, Sở Dật lười biếng không nhấc nó xuống, nửa ngày mới nghe thấy trong ngực truyền đến thanh âm rầu rĩ, “Đêm nay ngủ cùng ca ca.”

Sở Dật nhất thời có chút bật cười, hôm nay hình như đứa nào cũng dính người.

Hắn thật sự không rõ trong đầu mấy đứa nhỏ đang suy nghĩ gì, thấy tiểu thí hài trên ngực không nhúc nhích, biểu tình nghiêm túc nói, “Nam tử hán đều phải tự mình ngủ, Sở Ương đi ngủ, ngày mai còn có việc phải làm.” Ngày mai hắn còn phải đến trường gặp thầy hướng dẫn, sự nghiệp vừa mới khởi bước, không thể chậm trễ.

Sở Ương nghe vậy nâng đầu lên, dùng ánh mắt mông lung nhìn hắn, lại nhìn nhìn tiểu ca ca bên cạnh, không nói chuyện cũng không xuống.

Lại thấy Sở Từ đi qua, như tiểu đại nhân nhẹ nhàng vuốt lưng đệ đệ, thấy hôm nay ca ca tựa hồ dễ nói chuyện, cắn cắn môi ngẩng đầu, đồng mâu hắc bạch phân minh mang theo chân thành cùng ẩn ẩn khẩn cầu, bên tai có chút phiếm hồng, cố lấy dũng khí nhẹ giọng giải thích, “Ca ca, chăn ga của Tiểu Ương đang phơi ở ban công chưa khô, hôm nay lại mưa, có thể còn có sét đánh, nó có đôi khi sẽ sợ… Ca ca, tướng ngủ của Tiểu Ương tốt lắm, tuyệt đối sẽ không quấy rầy ca ca.”

Sở Dật nhướn mày, trong lòng có chút không được tự nhiên bởi hai đứa hỗn động cảm giác như thúc thúc khi dễ tiểu hài nhi lại lập tức tiêu tan không còn một mảnh, lực chú ý tập trung tới từ ‘tướng ngủ’ Sở Từ nói, liếc mắt nhìn mưa lấm tấm bên ngoài, xú tiểu tử căng thẳng, lời nói dối người khác liếc mắt đã nhìn thấu, nhìn chằm chằm Sở Từ nửa ngày, đến khi tiểu hài nhi đối diện không được tự nhiên lại bất an lui lại một chút, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo vì đỏ hồng vì xấu hổ mới tựa tiếu phi tiếu nói, “Ngươi có biết tướng ngủ của ngươi tốt tới mức nào không?”

Sở Từ ngẩn ra sau trên mặt từ hồng hồng biến thành đỏ ửng, tướng ngủ của nó thế nào tự nó biết, có đôi khi buổi sáng thức dậy còn ở dưới gầm giường…

Ca ca khẳng định đã biết! Ngày đó trước khi ngủ mình còn nói với ca ca những gì, càng nghĩ càng xấu hổ trên mặt đỏ đến nỗi bốc hơi, hận không thể lập tức bỏ chạy vào phòng chui vào chăn không ra ngoài!

Sở Dật thấy nó túm ống tay áo sắc mặt bạo hồng đại khái đã xấu hổ đến mức muốn trực tiếp chui xuống lỗ, tâm tình mạc danh kỳ diệu tốt cực kỳ, cười to không chút khách khí, đứng dậy nói, “Ta dẫn nó đi ngủ, lấy tướng ngủ của ngươi, nếu để Sở Ương ngủ với ngươi, sáng mai liệu nó có thiếu tay thiếu chân hay không a? Ha ha ha…”

Tiểu hài nhi trên người không chút quan tâm người khác nói gì, mặt ngoan ngoãn dán vào ngực ca ca cọ cọ, lông mi thật dài rung rung, chậm rãi vươn tay ôm cổ Sở Dật, Sở Dật ôm nó đứng lên nhìn Sở Thiên ngồi một bên đọc sách cùng Sở Từ mặt đỏ muốn bốc hơi, trong thanh âm tràn đầy ý cười, “Các ngươi cũng đi ngủ đi, ngày mai đừng ngủ nướng, đến lúc đó cũng đừng hòng chơi xấu.”

Trong phòng ngủ ánh đèn ấm áp dễ chịu, đóng cửa sổ cũng còn có thể nghe được tiếng nói chuyện dưới lầu, thời gian còn sớm, Sở Dật vốn định trở mình xem tư liệu, thấy Sở Ương quy củ ngồi ở góc giường, tóc rối tung hiển nhiên đã lăn lộn vài vòng trên giường, đôi mắt to đen láy có chút tỏa sáng, ngón tay giật chăn, tính chờ hắn nằm lên rồi đắp cho hắn, bộ dạng ngốc ngốc, Sở Dật mỉm cười, gấp sách tắt đèn liền lên giường, giãn khoảng cách hai người ra một chút, cúi đầu nói, “Nhắm mắt lại ngủ.”

Thân thể cực kỳ mệt mỏi, đầu lại vẫn chưa thả lỏng hoàn toàn, Sở Dật trở mình, tinh tế nhớ lại chuyện công ty từ lúc quy hoạch báo xin phê chuẩn đến nay từng việc từng việc, tiểu tử sau lưng quả nhiên an phận hơn Sở Từ nhiều lắm…

“Ca ca…” Thanh âm vốn có chút trong veo của Sở Ương mang theo chút uể oải, oa oa ngơ ngác, âm cuối bất giác phóng nhẹ thanh âm.

“Ân?” Sở Dật cúi đầu nói, “Quen giường?”

Tiểu hài tử bên cạnh tựa hồ là nhỏm dậy, Sở Dật đang bận suy nghĩ cũng không quan tâm, nó tốt nhất là ngủ không được rồi chạy về giường nó ngủ đi…

Giường bị giẫm có chút kẽo kẹt kẽo kẹt, hắn có thể cảm giác được Sở Ương nhẹ nhàng từ sau lưng trèo qua, phỏng chừng là đạp rơi chăn rồi, Sở Dật vội vàng giữ chặt xú tiểu tử, bật cười nói, “Cẩn thận chút, từ bên kia xuống dễ hơn, ngươi còn có thể bật đèn.”

Mùi mưa đều bị ngăn cách ngoài cửa sổ, xú tiểu tử không đi xuống ngược lại thuận thế nằm xuống, thân mình nho nhỏ thu lại trong ngực Sở Dật một chân vói vào thắt lưng Sở Dật, một chân gác lên trên, hai tay ngoan ngoãn ôm lấy cổ ca ca, khuôn mặt nhỏ nhắn cọ cọ rồi bất động.

“Xú tiểu tử.” Về sau ai còn dám nói hắn không phải ca ca tốt…

.

.

.

Bộ truyện này các chương vừa dài vừa khó hiểu, giờ ngẫm lại sao mình lại đào phải hố toàn đá cứng vậy nè (T^T)

4 thoughts on “[PQLA] Chương 11

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s