Posted in Uncategorized

[PQLA] Chương 12

Khiêu khích

Công trình hai mươi vạn thước vuông, ngoài vơ được núi tiền, chỉ riêng mạng lưới quan hệ quanh nó cũng đáng để sinh viên trong viện chạy theo như vịt, hơn nữa thầy hướng dẫn định ngày gặp mặt vào hôm nay, người trình diện có rất nhiều, trong hội trường lớn sáng sớm đã ồn ào không dứt.

Nhiều người lắm thị phi, Sở Dật vào cửa liền gặp được tên du thử du thực trong khoa, người này hồi cấp ba đã chạy đến Đông Xuyên lăn lộn một năm, sau khi trở về người nhà mất chút khí lực để gã vào đại học; nhà ở ngay tại Cửu Tấn, biết về gia cảnh Sở Dật, mỗi lần gặp Sở Dật đều không có sắc mặt tốt, lần này thấy hắn tham gia kiến công viện, hai người nghênh diện đối đầu, gã tìm cái cớ trực tiếp chỉ vào mũi Sở Dật không biết là muốn mắng hay muốn động thủ, Sở Dật sắc mặt âm trầm, lạnh giọng nói, “Nghĩ kỹ rồi hãy nói, bài thi của ngươi còn phải dựa vào ta đấy.”

Tên du thủ du thực sắc mặt lúc xanh lúc trắng cương tại chỗ, Sở Dật biết gã chẳng qua là trong lòng không thoải mái muốn tìm quả hồng mềm mà bóp, Sở Dật năm đó, cũng không chính quả hồng nhuyễn mặc người dập nát sao?

“Thằng hề thiểu năng, cũng không biết trong cái đầu đó chứa thứ gì.” Trịnh Nhiễm lắc đầu kéo Sở Dật vào hội trường, than thở, “Sở Dật, tính tình ngươi cũng quá tốt đi, ta nghe nói hắn đã mắng ngươi rất nhiều lần.”

Bùi Văn Thanh ngồi một bên nhìn nàng một cái, trong mắt tràn đầy ý cười thản nhiên, nói, “Nếu đổi là ngươi, ngươi có phải sẽ tính toán đêm nay khiến hắn mất luôn đầu ngón tay kia không?”

Trịnh Nhiễm ngớ người sắc mặt có chút đỏ lên, dời tầm mắt, có chút lắp bắp, “Ngươi nhìn hắn xem, ta còn tưởng rằng hắn muốn động thủ chứ, sắc mặt đen kịt dọa người. Gần đây hắn còn thường xuyên thất thần, ai, Sở Dật, ngươi không phải đang thất tình chứ?”

Bùi Văn Thanh nghe vậy hướng Sở Dật nói, “Ngươi gần đây có điểm khác thường, đừng tạo áp lực quá lớn, thoải mái chút đi.”

Sở Dật đè nén cảm xúc, “Buổi tối nói sau, ta đi qua chỗ thầy hướng dẫn trước.”

Hắn mới vừa ngồi xuống, một sinh viên cao gầy bên cạnh lập tức xán lại hạ giọng nói, “Ai, ngươi cũng là sinh viên của Bành đầu gỗ đi? Sao chúng ta lại xui xẻo như vậy, cho dù phân ta tới phòng điền sản ta cũng nguyện ý a…”

Người bên cạnh thấy Sở Dật chỉ đáp một tiếng rồi lại chuyên tâm xem bản vẽ trong tay, có chút không cho là đúng thấp giọng nói, “Thiết, nhân viên tham dự lần này trường học đã sớm điều động nội bộ, ở trong tay Bành đầu gỗ, đừng mong nhận được công trình béo bở gì. Lần này cũng không tới phiên chúng ta, nửa năm trước ta đã biết tin rồi.”

Sở Dật tùy ý đáp lời, liếc mắt Bành Minh Sinh ngồi nghiêm chỉnh phía trước, mấy tháng gần đây hắn cùng Bành Minh Sinh cơ hồ mỗi ngày đều ngâm mình trong một phòng làm việc, coi như có chút hiểu biết lẫn nhau, hắn cũng thật tâm bội phục lão sư nghiêm cẩn nhận chân này. Có điều lão nhân gần đây phản ứng rất kỳ quái, công nhân trong công ty đều vì nghiệp vụ mở rộng mà hưng phấn trầm trồ khen ngợi, số lần lão nhân nhíu mày lại càng ngày càng nhiều, mỗi một quyết sách Sở Dật đều có thể bảo chứng cân nhắc lợi hại cực kỹ, trên cơ bản phiêu lưu rất nhỏ, lão nhân khẳng định cũng xem ở trong mắt, thế nhưng lại không biết trong lòng lão nhân nghĩ như thế nào.

Đặt ở mấy tháng trước, nếu như hai người có tranh luận, lão nhân đều dùng lý lẽ dẫn chứng, tuy rằng hắn cuối cùng cũng có thể nhận đề nghị của người khác, nhưng lần này cố ý gặp cũng không nói một lời, thực khác thường.

Người bên cạnh thấy hắn chỉ nhìn chằm chằm bóng dáng Bành Minh Sinh đến xuất thần, nghĩ là hắn không tin, liếc đám người đằng trước bĩu môi, hạ giọng nói, “Ngươi đừng không tin, trường học cũng không phải nơi công bằng gì, bên trong ngoằn ngoèo hơn nhiều, nhìn bên kia xem, tên đứng giữa kia, trước kia ở lớp chúng ta. Nghe nói trong nhà có đường ca là chủ công ty chứng khoán, trước kia tài trợ cho trường cái quảng trường, trường học liền bán điểm mặt mũi, cho hắn vào một công trình đã sớm được duyệt, quả thực là công việc béo bở, cái đuôi như chúng ta bao giờ mới với tới a. Ai, ta tên là Trần Đông, về sau chúng ta chính là đồng môn, chiếu cố nhiều hơn.”

“Sở Dật, chiếu cố nhiều hơn.”

Nghi thức mở bài phức tạp, hình thức dong dài, tới khi tan cuộc Bành Minh Sinh gọi Sở Dật lại, trước mặt người ngoài vẫn bất cẩu ngôn tiếu như cũ, ôm laptop vỗ vỗ bả vai Sở Dật, lời nói sâu xa nói, “Buổi tối hảo hảo buông lỏng, lãnh ngoại tĩnh tâm. Việc thu mua tuy rằng ngươi làm không tồi, quyết sách cũng coi như bình tĩnh cẩn thận, thế nhưng bản thân ngươi phải hiểu rõ, căn bản không cần vội vã như vậy. Hảo hảo tĩnh tâm, ngẫm lại ngươi rốt cuộc đang làm cái gì.”

Sở Dật cả người chấn động, hắn biết lão nhân muốn chỉ cái gì. Trang giấy trong lòng bàn tay bị mồ hỗi thấm đẫm một mảng, sau khi trong sinh chuyện hắn muốn làm vẫn bị đè nén, hiện tại trong tay đã có một khoản tiền lớn, mỗi ngày đều hấp dẫn hắn bày ra đủ loại phương án báo thù, máu trong toàn thân đều sục sôi. Hắn phải ngày ngày cảnh cáo bản thân hiện tại căn cơ chưa ổn, còn chưa đến lúc, hắn phải hậu tích bạc phát. Tình tự ấy không thể giải, mà càng áp thiêu càng vượng, lâu ngày ở chung, thứ áp lực âm u trên người hắn muốn giấu cũng giấu không được.

Trần Đông thấy Bành lão đầu đi xa, tầm mắt ở giữa hắn cùng Bành đầu gỗ quét tới quét lui, có chút không cam lòng nói, “Ngươi có quan hệ gì với lão?”

Sở Dật giật giật thân thể cứng ngắc, cánh môi hơi khô nứt mở ra, thản nhiên nói, “Quan hệ thầy trò.”

Trường chọn ra mười hai người, đều là nghiên cứu sinh trong viện, địa điểm tụ hội là ở quán bar.

Đều là người tuổi trẻ hai mươi mấy xuân xanh, sau lưng cơ bản đều có chút của cải, uống rượu xã giao cũng coi như cưỡi xe nhẹ đi đường quen, đẩy chén đưa ly uống rượu như uống nước, một ly lại một ly, Sở Dật cũng không cự tuyệt uống hết, làm cho hắn hiện tại đầu óc phát trướng, dạ dày cũng như bị hỏa thiêu hỏa, trên mặt không có biến hóa gì nhưng trong dạ dày đã sớm phiên giang đảo hải.

Sở Dật thấy mọi người tan dần mới chậm rãi đứng dậy, Trịnh Nhiễm ở phía sau gọi hắn lại, “Sở Dật, từ từ, Văn Thanh nói mấy người chúng ta tụ họp một chút.”

Sở Dật gật gật đầu ép bản thân nâng cao tinh thần, chuyện công ty mới vẫn nên nói sớm một chút thì tốt hơn.

Trong phòng khoảng trăm thước vuông chỉ có ba người bọn họ, càng có vẻ trống rỗng lạnh lẽo, cây đay giả trên tường cùng thược dược xinh đẹp nhiệt liệt bên cạnh Bùi Văn Thanh hình thành đối lập rõ ràng.

Bùi Văn Thanh một thân áo sơmi trắng cùng quần âu màu thẫm, khuy áo tinh xảo ở cố tay lóe sáng dưới ánh đèn, điệu thấp xa hoa. Hắn một tay chống đầu gối một tay tùy ý lật xem tài liệu trên bàn, nửa ngày mới nói, “Ngươi học quản lý công trình, không nghĩ tới lại nắm rõ phòng điền sản như vậy, phần quy hoạch này còn làm hợp lý lưu loát hơn chuyên gia quy hoạch hàng đầu của Bùi thị rất nhiều —— làm xong trận này, đến Bùi thị, tiền lương nhất định tốt hơn ngươi vất vả đi làm công.”

Nói như vậy, đầu ngón tay Bùi Văn Thanh lại lật giấy nhanh hơn một chút, biểu tình trên mặt cũng càng ngày càng ngưng trọng; hắn cuối cùng lại rất nhanh lật xem lại một lần, nội dung trong văn kiện này, thiết kế chỉ là một phần nhỏ, phía sau còn có sắp xếp về các hạng mục có liên quan đến theo dõi thi công, thậm chí kế hoạch tiến độ, tính ra dự toán kết toán đều làm cẩn thận, hắn là người trong nghề, liếc mắt một cái có thể xem hiểu được Sở Dật muốn làm gì, vài phút sau mới nói, “Ngươi có tính toán khác.”

Sở Dật tránh nặng tìm nhẹ, chậm rãi nói, “Trọng tâm trước mắt, vẫn là hạng mục của trường, còn liên quan về sau này, ta cũng hy vọng ngươi tham ngộ thêm.”

Hợp tác lâu như vậy, hắn biết vị con nhà giàu này cũng có trình độ, thiết kế chính xác cùng thiên phú đều làm cho người ta giật mình, nếu hắn thật sự muốn rời gia tộc ra ngoài rèn luyện, đến công ty mới cũng sẽ là trợ lực cực đại.

Bùi Văn Thanh rất nhanh liền hiểu được ý tứ của hắn, trực tiếp đưa ra nghi vấn, “Ta chủ yếu là tìm ngươi thương lượng, có liên quan đến tư chất thiết kế, mỗi công trình của Bối lão sư, từ phương án đến độ thi công đều là tự hắn làm ra, không phải do hắn làm, hắn sẽ không đóng dấu, cho nên tư chất của hắn ta không thể dùng.”

Sở Dật gật gật đầu, thấy hắn không trực tiếp cự tuyệt, để ý ánh mắt hắn chậm rãi nói, “Chúng ta bây giờ là tư chất ngoại hạng. Trước mắt ngoài các công trình ngoại cảnh, cái khác đều có thể làm.”

Nói hết lời, phản ứng lớn nhất chính là Trịnh Nhiễm, “Sở Dật, ngươi ngươi ngươi, ngươi đang đùa sao? Trước không từ mà biệt, đã nói đăng kí tài chính, tiền đầu tư vào ngành kiến trúc không ít, ta phỏng chừng đến cục công thương ngươi cũng không qua được.”

Sở Dật thấy trên mặt Bùi Văn Thanh cũng có chút nghi ngờ, nhu nhu thái dương căng cứng thuận miệng nói, “Đại tiểu thư, ngươi cho mấy công ty quảng cáo rùm beng lên kia thì có bao nhiêu vốn, nó thực sự nhiều tiền như vậy sao?”

Hắn chỉ nói một nửa, trong tay hắn hiện giờ quả thật có một số vốn không nhỏ, theo tính toán, hết hạn ngày hôm qua, vốn lưu động sau lưng hắn, so với Lê gia năm năm sau, đã vượt lên gấp mấy lần. Số tiền này, phần ít là từ chứng khoán hạn kỳ, đại đa số đều từ cổ phiếu.

Những năm 90 cổ phiếu vẫn là thứ gì đó thực mới mẻ, đa số mọi người còn không dám động tới, Sở Dật lại sớm nhìn trúng thứ này, trong khoảng thời gian này tin tức trên báo chí lẫn TV hắn chưa từng bỏ lỡ, tinh tế nghiên cứu mỗi một manh mối; chính là vì chờ lão nhân gia phía Nam phát biểu, và chính phủ phát hành phiếu đỏ —— giấy chứng nhận mua cổ phiếu, đây là cơ hội thứ hai để người ở năm 80 90 có thể một đêm phất nhanh, lần đầu tiên cái đuôi vàng thị trường chứng khoán Trung Quốc tăng giá. Chính là cơ hội lần này, làm rất nhiều viên chức nhỏ bị chính phủ cưỡng chế bắt mua cổ phiếu lại mạc danh kỳ diệu biến thành phú ông.

Đây không phải là thiên phương dạ đàm, Sở Dật chỉ dùng một đống thẻ căn cước (chứng minh thư), mua giấy chứng nhận mua cổ phiếu; chính ba nghìn tờ phiếu này, không có gì ngoài ý muốn sẽ làm hắn thành kẻ ‘một đêm phất nhanh’.

Cơ hội để đồng tiền phi nghĩa bay tới ra tay tất thắng như vậy còn có một lần —— năm 98 quốc gia điều chỉnh tỉ trọng tài sản quốc hữu thị trường kinh tế. Hắn hiện tại phải làm, chính là trước lúc đó, có được gốc tài chính cường đại không ngừng sinh sôi, có năng lực giữ thôn tính tư hữu hóa khối tài sản quốc hữu này.

Lần này thu gom tài chính quy mô quá lớn, nếu không phải một trong ba người tiên phong tham gia thu gom tài chính bị điều tra, đột nhiên thức tỉnh hắn, nói không chừng hắn vẫn sẽ trầm mê trong giấc mộng điên cuồng vơ vét của cải này. Có dấu hiệu bị theo dõi, hắn nhanh chóng thu sạch sẽ những gì mình có liên quan thị trường chứng khoán lại, tiền vốn cũng chia ra gửi vào nhiều sổ tiết kiệm. Nếu còn tiếp tục, cảnh sát và chính phủ chắc chắn sẽ tham gia điều tra, đến lúc đó phỏng chừng không dễ giải quyết. Hiện tại tiền hắn không thiếu, hắn thiếu, chính là gốc sản nghiệp để tiền sinh tiền; mà ngành kiến trúc này là một khối dễ ngậm, vài năm nữa chính phủ thậm chí phải nhờ nó để xoay chuyển thị trường kinh tế, cứu lại tổn thất mà khủng hoảng kinh tế tạo thành.

Trịnh Nhiễm nghe hắn nói còn theo bản năng muốn phản bác, thấy bên cạnh Bùi Văn Thanh không nói chuyện, chợt nói, “Khó trách ngươi bảo ta giúp ngươi đổi thẻ căn cước, ta lúc ấy còn kỳ quái, người khác đều sửa nhỏ đi, ngươi lại muốn sửa lớn lên.”

Trịnh Nhiễm nói xong trộm nhìn Bùi Văn Thanh bên cạnh, lại nhìn Sở Dật, sảng khoái nói, “Ai, ngươi muốn làm gì ta đều ủng hộ ngươi, không có tiền ta cho ngươi mượn. Có điều Sở Dật, nếu ngươi thành công, để cho ta một chỗ a, bưng trà rót nước đều được. Cái kia, ta giúp ngươi làm hộ khẩu, học tịch, đảng tịch gì đó của thẻ căn cước hết thảy thỏa đáng, quả thực mất không ít khí lực, ngươi cũng nên báo đáp a.”

Sở Dật có chút bật cười, nàng muốn, không phải chỗ công tác, nàng chỉ muốn dính với Bùi Văn Thanh thôi.

Hắn không khỏi nhớ tới Mục Uyển San, Mục Uyển San khôn khéo có năng lực, ngồi ở vị trí tổng giám đốc tài vụ nhận được từ trên xuống dưới khen ngợi cùng tôn kính, làm cho người ta ấn tượng vĩnh viễn đều là trang dung tinh xảo đoan trang hào phóng. Đáng tiếc, hắn đến chết mới nhìn rõ chân diện mục của ả, Sở Dật nhanh chóng hồi thần, thẳng thẳng thân thể cười nói, “An bài cho ngươi chỗ tốt, ngay tại bên cạnh Văn Thanh.”

Bùi Văn Thanh tĩnh mặc trầm tư, sau đó như đã có quyết định, chậm rãi nói, “Ngươi nếu thật sự có thể thành lập một đội thi công, gói thầu thi công lần này, ta có thể biến nó thành sân khấu tượng chưng (chỉ tổ chức thầu có lệ, còn thực tế Sở Dật chắc chắn nhận thầu), đương nhiên, phần sản nghiệp này, tính ta một phần, không nhiều lắm, liền 20%.”

Thấy rõ ý đồ minh hữu hoặc đối thủ, phiêu lưu cùng tai hoạ ngầm đều nhỏ đi rất nhiều, Sở Dật hiểu được ý đồ của Bùi Văn Thanh, hắn muốn hai mươi phần trăm chắc chắn, cho dù cuối cùng lỗ vốn, tiền trường đầu tư cho hạng mục này có thể lấp đi thiếu hụt của hắn, nếu có chút lợi nhuận, hắn vẫn có thể tiếp tục rót vào. Con số này của hắn, thực vừa vặn.

Như vậy hai người liền đạt thành nhận thức chung, Sở Dật liếc mắt Trịnh Nhiễm đang si ngốc nhìn Bùi Văn Thanh, đứng dậy nói, “Hợp đồng ngày mai ta sẽ cho người đưa đến chỗ ngươi, địa điểm công ty ở building mới phố Hoa Minh, văn phòng của các ngươi ở tầng mười lăm.” Nói xong liền cầm áo khoác ra khỏi phòng.

.

.

.

3 thoughts on “[PQLA] Chương 12

    1. Ta đã rất cố gắng để bình dân hóa ngôn từ rồi a~~ T^T
      Một phần cũng là do lấy bối cảnh những năm đầu 90, mình không am hiểu về bối cảnh nên cũng rất khó để hiểu

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s